Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1170: Hỏa Long Tráo
Trong tầng mây, một đạo diễm quang màu xanh đang hăng hái phi hành, nhanh như sao băng.
Những nơi đi qua, mây khói nhanh chóng bốc hơi lên, trong thời gian ngắn vạn dặm không còn một gợn mây.
Trong diễm quang màu xanh, một khuôn mặt cực kỳ anh tuấn như ẩn như hiện, chỉ là vào giờ phút này, khuôn mặt cực anh tuấn có chút vặn vẹo.
- Họ Diệp, dám phá hỏng chuyện tốt của bản hầu, lần này bản hầu quay trở lại, nhất định phải làm cho ngươi hối hận vì đã sinh ra trên đời!
- Bản hầu muốn ở ngay trước mặt ngươi.
- Nện nữ nhân của ngươi, để nữ nhân của ngươi sống không bằng chết!
- Dám phá hỏng chuyện tốt của bản hầu, bản hầu nhất định phải làm cho ngươi kêu rên mười ngày mười đêm, sau đó luyện hóa thành khí hồn, để ngươi muốn sống không được, muốn chết cũng không thể!
Minh Đường đang nghiến hàm cắn sắp nát vang vọng, hận không thể lập tức bay tới Thanh Lam võ đô, bắt lấy Diệp Chân, giết cho hả hận.
Hơn một nửa thân thể bị hủy, Hồn khí hộ thân bị hủy, bị ép tới khi thoát thân cũng rất chật vật!
Nói thật, từ khi sinh ra đến hiện tại, mọi thống khổ vui buồn mà đời này Minh Đường chịu đựng được, cũng không bằng một phần mười lần đó.
Nghĩ tới thống khổ vạn xà phệ tâm lúc chữa thương, Minh Đường đã muốn nghiến răng cắn nát hàm.
Thời khắc phẫn hận muốn điên, Minh Đường lại vô cùng tỉnh táo.
- Họ Diệp, ngươi chờ đó, lần này, bản hầu sẽ không có bất kỳ lưu thủ, sẽ không cho ngươi bất kỳ cơ hội xuất thủ!
Đột nhiên, sát khí chợt lóe lên trong mắt Minh Đường đỏ như máu, phương hướng thân hình thay đổi, chợt lóe lên từ trong cuộc hỗn chiến của hơn mười vị võ giả phía trước.
Né qua chớp mắt, diễm quang màu xanh quanh thân hơi bùng lên một hồi.
Trong nháy mắt tiếp theo, chiến trường đang hỗn chiến chợt cực kỳ quỷ dị yên tĩnh lại.
Mọi âm thanh trong nháy mắt đã biến mất, mọi động tác của võ giả hình như cũng bị cố định ở trong chớp mắt này, một trận gió nhẹ thổi tới, hơn ba mươi tên võ giả giữa bầu trời lập tức biến thành tro bụi, theo gió phiêu bay lả tả.
Trước đó, một võ giả Chú Mạch Cảnh lục trọng vì trọng thương nên đã rơi xuống trên mặt đất, nhìn tình cảnh ngớ ngẩn này, sau đó lại vui vẻ cười khúc khích lên.
Lại bị tình cảnh vừa rồi cho doạ điên.
...
- Bạch lão, ngươi xác định là phương hướng này? Còn bao xa?
Diệp Chân đang phi hành về hướng đông nam từ từ cách xa Thanh Lam võ đô, lần thứ hai xác nhận hỏi.
Lúc này, Bạch Tự Tại đang nhắm mắt, Xích Diễm Ly Quang Kỳ trước đây thu hoạch được, đang bồng bềnh trước ngực hắn. Nhưng lúc này Xích Diễm Ly Quang Kỳ so với lúc trong tay Minh Đường, có thêm mấy tầng ánh sáng thần bí.
Sau mấy tức, Bạch Tự Tại mở mắt ra.
- Phương hướng không sai. Chính là phương hướng này! Trong cảm ứng của lão phu, khí tức Minh Đường đang nhanh chóng hướng về Thanh Lam võ đô bay đến, phương hướng vẫn luôn biến hóa rất nhỏ, nhưng phương hướng chính lại không thay đổi.