Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1150: Hãn Tướng Tiên Phong
Diêu Sâm!
Nhật Nguyệt Thần Giáo Phó giáo chủ Diêu Sâm.
Đương nhiên, nhìn thấy Phó giáo chủ Diêu Sâm ở trong tổng đàn của Nhật Nguyệt Thần Giáo, Diệp Chân cũng không cảm thấy việc này ngoài ý muốn, càng đừng nói là làm cho Diệp Chân kinh ngạc.
Mà việc khiến cho Diệp Chân kinh ngạc là Phó giáo chủ Diêu Sâm lúc này đã đạt tới Khai Phủ Cảnh nhị trọng tu vi.
Lúc Diệp Chân rời khỏi Chân Linh vực đi tới ngoại vực Tử Hải, Phó giáo chủ Diêu Sâm chẳng qua chỉ là Chú Mạch Cảnh mà thôi.
Thế nhưng, ngắn ngủi một năm rưỡi, tu vi của hắn đã đạt đến Khai Phủ Cảnh nhị trọng trung kỳ!
Khai Phủ Cảnh nhị trọng trung kỳ!
Một năm này, Diệp Chân liều mạng bán sống bán chết, đạt được một viên Đại Tàng Khai Phủ Đan, tay nắm vô số linh tinh, thật vất vả mới thành công Khai Phủ.
Nhưng nếu muốn tu vi đột phá đến Khai Phủ Cảnh nhị trọng, toàn bộ dùng Tinh Linh cực phẩm tu luyện, nhanh nhất cũng cần hai năm.
Muốn tu vi tăng lên tới Khai Phủ Cảnh nhị trọng trung kỳ, sợ là cần hơn ba năm.
Thế nhưng Phó giáo chủ Diêu Sâm chỉ ở trong chỉ một năm rưỡi này, không chỉ thành công Khai Phủ, còn tăng tu vi lên tới Khai Phủ Cảnh nhị trọng trung kỳ.
Không phải Diệp Chân không cho phép tốc độ tăng tu vi của người khác nhanh hơn hắn.
Mà là điều này quá khó tin rồi.
Dựa theo lời của Tịnh Hải Đại Thánh, trong vòng hai năm tu vi của Diệp Chân tăng lên tới Khai Phủ Cảnh nhị trọng, có thể nói đã là tốc độ cực hạn.
Bởi vì cho dù là thiếu lâu khôi của Vạn Tinh Lâu, sợ là cũng xa xỉ như Diệp Chân dùng Tinh Linh cực phẩm để tu luyện.
Thế nhưng trước mắt Diêu Sâm lại làm được.
Khi Diêu Sâm hắn cũng lấy được một viên Đại Tàng Khai Phủ Đan Khai Phủ, cũng có lượng lớn Tinh Linh cực phẩm như Diệp Chân để tu luyện, nhưng cũng không thể dùng thời gian một năm rưỡi để đi xong con đường mà cần hơn ba năm mới có thể đi hết.
Huống chi, Phó giáo chủ Diêu Sâm trong ký ức của Diệp Chân căn bản cũng không thể nắm giữ tài lực kinh khủng như thế.
Đây mới là nguyên nhân căn bản khiến cho mí mắt Diệp Chân điên cuồng co giật.
Nhìn Diệp Chân trước mắt, bước chân Diêu Sâm vô cớ chợt khựng lại, ngẩn ra. Sau đó hắn nhanh chân đi lên phía trước, vẻ mặt vui mừng.
- Diệp thành chủ, ngươi trở về lúc nào, sao không nói cho chúng ta biết một tiếng để cho chúng ta đi ra nghênh tiếp ngươi!
Diêu Sâm cười to tiến lên đón tiếp Diệp Chân. Vừa cười, vừa phát ra một viên phù tấn.
- Ta lập tức thông báo giáo chủ, nếu giáo chủ biết ngươi tới rồi, hắn nhất định sẽ vô cùng cao hứng!
- Đến, mời tới bên này! Diệp thành chủ, hơn một năm không gặp, có phải ngươi cảm thấy biến hóa trong thần giáo khá lớn phải không?
Sau thời gian mấy hơi thở, Diêu Sâm cũng đã thân thiện lôi kéo Diệp Chân đi vài bước. Chẳng qua, ngoại trừ ban đầu kéo Diệp Chân một cái, sau đó Diêu Sâm hình như cố ý duy trì khoảng cách mấy mét với Diệp Chân.
Quỷ dị!
Cực kỳ quỷ dị!
Đây chính là cảm giác hiện nay của Diệp Chân.
Không nói giáo chủ Giản Thiên Hùng không đáp lại phù tấn của hắn, trước tiên gặp được Niên Tinh Hà thì hắn lại không dám tỏ ra quen biết Diệp Chân mà còn thúc giục hắn đi mau, nói nơi này nguy hiểm?