Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1141: Báo Â
Nhìn Âu Đột muốn phế đi tu vi bản thân, Cái Quân, Hoàng Đàn, Ninh Sĩ Dị, Diêm Vô Địch bốn người lại tức giận, muốn mở miệng rồi lại không cách nào mở miệng.
Bốn người bọn họ cũng không phải khiếp sợ trước quy củ của Diệp Chân, mà bọn họ không biết làm như thế nào phá giải ván cờ mà Diệp Chân bố trí.
Chỉ cần Diệp Chân không mở miệng, dù cho bốn người bọn họ không nói một lời, Âu Đột cũng sẽ bức tử chính mình!
Mắt thấy bàn tay của Âu Đột vung lên, trong mắt Ninh Sĩ Dị bất ngờ lóe lên, cao giọng ngăn lại nói.
- Chậm đã!
Thấy có người lại dám hung hãn phá vỡ quy củ của mình định ra lúc trước, hàn quang trong mắt Diệp Chân lóe lên, run lên túi Linh Thú, Ninh Đồ thiếu lâu khôi Ninh gia đã bị xách ra.
Bàn tay linh lực to lớn dò ra sau đầu Diệp Chân, định xé bắp đùi của Ninh Đồ thiếu lâu khôi Ninh gia dạy dỗ một chút.
Không ngờ, đầu ngón tay của lão tổ tông Ninh gia khẽ gảy.
Trong phút chốc, tiếng sét đánh vang lên, một tia ô quang lòe lòe phích lịch xoay mình bay ra từ một chỉ của Ninh Sĩ Dị.
Hành động này, lập tức làm cho Cái Quân, Hoàng Đàn, Diêm Vô Địch ba người giật mình, từng tên không hiểu nhìn về phía Ninh Sĩ Dị.
Bọn họ không hiểu, Ninh Sĩ Dị lão tổ Ninh gia không phải người dễ kích động, làm sao sẽ ở cửa ải này trêu chọc Diệp Chân?
Chớp mắt ánh chớp nổ ra, Tịnh Hải Đại Thánh, Phúc Hải Đại Thánh, Phá Hải Đại Thánh khí thế quanh thân ba người bão táp, chớp mắt Phúc Hải lệnh kỳ giương ra bảo vệ Diệp Chân, thân hình ba người hơi động, khí tức lập tức đã khóa chặt Ninh Sĩ Dị.
Khi mắt thấy Thiên Dực Tam Thánh muốn ra tay đánh nhau, trong ánh mắt Diệp Chân đột nhiên lộ ra vẻ kinh dị khó có thể tin.
- Ba vị ca ca chậm đã!
La lên một tiếng, Diệp Chân đưa tay ngăn cản Thiên Dực Tam Thánh đang muốn động thủ, ánh mắt tràn đầy kinh dị nhìn về phía Ninh Sĩ Dị.
Cũng thiệt thòi là ánh chớp này của Ninh Sĩ Dị đánh về hư không nơi nào đó, mà không phải đánh về Diệp Chân, bằng không, đại chiến từ lâu đã mở ra.
Nhìn thấy ánh mắt Diệp Chân đã nhìn sang, Ninh Sĩ Dị không nói gì, nhưng trong nháy mắt, tiếng sấm đinh tai nhức óc ầm ầm ầm lần thứ hai bất ngờ vang lên, một tia điện to bằng cánh tay trẻ con bắn ra bốn phía, ánh chớp lần nữa biến mất ở phương xa trong hư không.
Chớp mắt nhìn thấy này một tia điện, con mắt của Diệp Chân bất ngờ trừng tròn vo, nhưng vẫn ngăn cản Thiên Dực Tam Thánh đang muốn phát tác.
Nhìn phản ứng của Diệp Chân, Ninh Sĩ Dị cũng không nói lời nào, tay lần thứ hai khẽ gảy. Lần này, một đạo ánh chớp nổ vang nhìn qua bình thường.
Nhưng ánh chớp nổ tung chớp mắt, bất kể là Diệp Chân hay Thiên Dực Tam Thánh, đều theo bản năng rùng mình một cái.
Trong ánh chớp kia hình như ẩn chứa một tia thần hồn gợn sóng khó có thể hình dung, phi thường bá đạo.
Chuyện đến trình độ này. Tất cả mọi người đều biết chuyện này có vấn đề, bất kể là Thiên Dực Tam Thánh hay bốn người khác của Vạn Tinh Lâu, đều kinh ngạc nhìn Diệp Chân và Ninh Sĩ Dị.