Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1134: Bức Ra
- Diệp Chân, việc đã đến nước này rồi thì chúng ta nói chuyện đi!
Theo Cái Quân nói câu nói này, rất nhiều lão nhân Vạn Tinh Lâu chỉ cảm thấy trong óc vù lên một tiếng, giống như giống như nổ tung vậy, trong thời gian ngắn hai mắt đã trở nên đỏ như máu không ngớt, ngực chập trùng liên tục mấy cái, khó chịu muốn không thở nổi.
Vạn Tinh Lâu Đại trưởng lão Cái Tri Thế cũng là lão nhân một trong số thành viên đó, ở trong trí nhớ của hắn, bốn trăm năm trước Vạn Tinh Lâu khai chiến với Long Minh, năm vị lão lâu khôi ba vị bị trọng thương, tình huống cao thủ Khai Phủ
Cảnh tổn hại một phần ba, cũng không chịu thua!
Vẫn cứ ngăn chặn Long Minh hướng về lục địa mở rộng dã tâm, từ đây cùng Long Minh phân chia địa bạn.
Lần ác chiến kia, trực tiếp để tuổi thọ của hai vị lão lâu khôi giảm nhiều, sau lần đại chiến đó không tới trăm năm, cứ như vậy mà tọa hóa.
Thế nhưng ở tình huống kia, Vạn Tinh Lâu cũng không vì thế mà khuất phục!
Nhưng hiện tại, cái bóng kẻ địch đều chưa thấy, Vạn Tinh Lâu lại khuất phục.
- Lão tổ tông.
Cái Tri Thế mang theo tiếng khóc nức nở cuồng loạn rống lên một tiếng trong cổ họng.
Cái Quân nhìn một chút, biểu hiện có chút bi thảm hướng về phía Cái Tri Thế khoát tay áo một.
Suy nghĩ của Cái Tri Thế, sao hắn lại không biết, chỉ là hắn bây giờ còn có thể lựa chọn được hay sao?
Ngay cả cái bóng kẻ địch đều mò không được, hắn còn lựa chọn được sao?
Sắc mặt bi thảm của Âu Đột, Diêm Vô Địch, Hoàng Đàn nhìn Cái Quân, hình như muốn nói chút gì đó nhưng khóe miệng lại chỉ nhúc nhích mấy lần, cuối cùng vẫn không mở miệng.
- Diệp Chân, việc bắt phụ mẫu của ngươi, đúng là chúng ta phá hoại quy củ! Điểm này, lão phu nhận! Thế nhưng, việc đã đến nước này, ngươi cũng không thể vĩnh viễn ở đây hao tổn nữa. Hay là nói chuyện đi!
Thấy không có người đáp lại lời, Cái Quân lại mở miệng lần nữa, lần này mở miệng, tư thái nhưng lại càng thấp hơn.
Rất nhiều võ giả Vạn Tinh Lâu, bao gồm cả trên mặt mấy vị lâu khôi ai cũng đều hiện lên vẻ khuất nhục.
Tất cả mọi người đều hết nhìn đông tới nhìn tây rồi lại nhìn về phía bốn phương tám hướng, tiền nhậm đại lâu khôi đều có tư thái thả thấp như thế, mà đối diện nhưng không có bất kỳ đáp lại nào, chuyện này quả thật chính là không hề có một tiếng động nhục nhã.
Nhưng cho dù là như vậy, loại nhục nhã không hề có một tiếng động này còn đang kéo dài.
Thời gian từng giây cứ cứ thế đi qua, cho dù ngay cả trên mặt Cái Quân cũng có chút vẻ không nhịn được. Khóe miệng không nhịn được mà co giật lên.
Hắn cân nhắc không phải vấn đề mặt mũi mà là nếu như Diệp Chân không ra, vẫn tiêu hao xuống như vậy, Tinh Đảo bọn họ phải làm sao?
Lẽ nào cứ như vậy hao tổn?
Nhưng cõi đời này, chưa từng có đạo lý ngàn ngày đề phòng cướp!
Còn kéo dài thần kinh căng thẳng như vậy mãi, không phải võ giả Tinh Đảo phát rồ thì chính là bọn họ quyết tâm triệt để từ bỏ một mảnh cơ nghiệp Tinh Đảo này.
Nửa khắc đồng hồ một phút đi qua nửa canh giờ cứ thế đi qua, vẫn như cũ không có bất kỳ đáp lại.
Suy nghĩ mãi, Cái Quân lần thứ hai chắp tay lại, khi đang muốn mở miệng, thì ngũ lâu khôi Diêm Vô Địch tức giận trước tiên nhảy ra chỉ về phía mặt đất gào thét lên.