Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1112: Chuyện Am Hiểu Nhất
Ngày xuân tháng tư chính là lúc cỏ mọc én bay, Hắc Thủy Đế Quốc có dãy Tề Vân sơn trải dài liên miên mấy ngàn dặm, dưới chân núi vốn dĩ là nơi để một ít du khách đạp thanh tìm yên tĩnh, tình nhân hẹn hò.
Nhưng hôm nay lại là một cảnh tượng khác, người đến người đi, trên bầu trời là các võ giả phi hành qua lại, dưới núi ngựa xe như nước, các loại vật tư cuồn cuộn không ngừng từ các sơn khẩu đi đến các đỉnh núi lớn.
Đã tám năm sau khi Đông chinh đại thắng, toàn bộ Tề Vân sơn, Tề Vân tông lại có mấy phần thương hải tang điền.
Khởi điểm chỉ có mấy trăm dặm, hiện tại tông môn Tề Vân tông đã trải dài ngàn dặm, mở rộng gấp mười lần.
Ban đầu Tề Vân tông có chín phong, chín phong san sát, cũng đại biểu cho thực lực của Tề Vân tông.
Nhưng bây giờ Tề Vân tông đã có bảy mươi hai phong san sát, nói cho đúng là tám mươi mốt phong. Chín phong trước kia đã biến thành nội phong, chỉ có hạt nhân chân chính của Tề Vân tông thì mới có thể đi vào trong.
Bảy mươi hai phong mới xây gọi chung là ngoại phong, mỗi phong cai quản hơn một vạn đệ tử, bây giờ Tề Vân tông chỉ tính riêng đệ tử ngoại môn thì cũng đã có hơn bảy mươi hai vạn người, tạp dịch vô số.
Hơn nữa bây giờ không giống với lúc trước, Tề Vân tông giàu nứt đố đổ vách, bây giờ đãi ngộ của đệ tử ngoại môn đã sớm đuổi kịp với đãi ngộ đệ tử nội môn lúc Diệp Chân còn ở đây.
Vì vậy, bây giờ đệ tử ngoại môn Tề Vân tông cũng là thiên tài lớp lớp, còn đệ tử nội môn cũng tăng cấp bậc lên, không có tu vi Hóa Linh Cảnh thì đừng hòng tiến vào nội môn, không có tu vi Hồn Hải Cảnh thì cũng đừng mong trở thành tinh anh nội môn.
Chỉ trong tám năm ngắn ngủi mà thực lực của Tề Vân tông đã tăng gấp mấy lần. Còn Ly Thủy tông lúc trước có địa vị ngang nhau với Tề Vân tông tại Hắc Thủy Đế
Quốc, tuy rằng bây giờ vẫn còn tồn tại, thực lực cũng tăng lên rất nhiều so với trước, nhưng nếu tổng hợp về thực lực thì cũng chỉ tương đương với một hai phong đầu của Tề Vân tông mà thôi.
Mà mọi biến hóa này đều bắt nguồn từ đông chinh đại thắng tám năm trước.
Tề Vân tông nhanh chóng mở rộng, nhưng môn hạ cấm luật lại càng thêm nghiêm ngặt, đặc biệt là về hạng mục quấy nhiễu dân thường.
Phạm tội một chút thì khổ dịch, nếu như hành hung không hợp pháp, nhẹ thì phế công trục xuất, nặng thì chém giết tại chỗ.
Đương nhiên, cấm luật nghiêm ngặt như thế lại là do Thủ tọa Cấm Luật phong Liêu Phi Bạch tự mình giết ra mà có. Bảy năm trước, khi Tề Vân tông vừa rồi thành lập bảy mươi hai phong, có một phong đại đệ tử vì báo thù riêng nên đã tàn sát dân thường, sau đó Thủ tọa Cấm Luật phong Liêu Phi Bạch đã đích thân nâng kiếm chém giết hơn ba trăm đệ tử, giết tuyệt mấy phong vừa lập.
Nhưng qua gần ba bốn năm, có người nói Thủ tọa Cấm Luật phong Liêu Phi Bạch đang bế quan tu luyện, không để ý chuyện khác, lúc này bầu không khí trong tông môn mới có chút buông lỏng.
Sau lại là đại đệ tử của Thủ tọa Cấm Luật phong Liêu Phi Bạch, Đại chấp sự Cấm Luật phong Mông Tiểu Nguyệt nâng kiếm chém xuống một trăm lẻ bảy thủ cấp, treo ở trước cửa mỗi một phong. Hơn nữa dưới mỗi viên thủ cấp đều có huyết thư ghi chép tội mà người đó phạm phải.