Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1109: Cùng Đi Ứng Tuyển Chiêu Mộ
Phía dưới, trong vùng biển, hai võ giả đang bị hơn mười con Ma Dực Phi Oa vây công, hai người toàn thân máu me đầm đìa, tình trạng vô cùng nguy cấp.
Ma Dực Phi Oa là một loại yêu thú tương đối hiếm thấy, cấp bậc chỉ có Linh giai hạ phẩm, thế nhưng sức chiến đấu của chúng có thể sánh bằng yêu thú cấp Linh giai trung phẩm, vô cùng hung hãn.
Chẳng qua, hai võ giả bị vây công này cũng rất thông minh, hơn nữa trong tay hai người này đều có một trung phẩm linh khí uy lực không tầm thường, lại thêm hai người hình như vô cùng tin tưởng lẫn nhau, hai người lưng tựa lưng vừa chiến đấu vừa tìm đường chạy trốn, dựa vào tu vi của bọn họ phân biệt là Khai Phủ Cảnh tứ trọng và ngũ trọng, lúc này bọn họ mới có thể cầm cự phi thường miễn cưỡng.
Chẳng qua xem một phần vết máu đã khô trên người của hai người, sợ là hai người đã bị vây công thời gian không ngắn, nhìn dáng vẻ chật vật của hai người, hẳn là cũng không thể chống đỡ được lâu.
Trong lòng hơi động, Diệp Chân thu hồi Vân Dực Hổ Vương Tiểu Miêu, che kín lên mặt một tầng linh vụ mộng huyễn, đồng thời, mang theo tiếng nổ đùng đoàng vọt tới.
Đầu ngón tay xoa một cái, hai viên tam trận Huyền Hỏa Toản từ ngón tay Diệp Chân bay ra, đánh về phía đám Ma Dực Phi Oa kia.
Khoảng thời gian này bởi vì Diệp Chân đã sử dụng Tử Phủ Chân Tủy Đan, tu vi Thần Hồn tăng lên tới tiên thiên hồn quang lục trọng sơ kỳ đỉnh phong, tu vi Thần Hồn tiến nhanh khiến cho việc ngưng tụ Huyền Hỏa Toản này trở nên vô cùng dễ dàng.
Không chỉ có thể vô cùng dễ dàng ngưng tụ ra Tam Trận Huyền Hỏa Toản, đồng thời duy trì được thời gian mười hơi thở, mà ngay cả Tứ Trận Huyền Hỏa Toản cũng có thể miễn cưỡng ngưng tụ ra.
Phải biết rằng lúc trước tam trận Huyền Hỏa Toản của Diệp Chân đã có thể làm cho cường giả Bán Nhập Đạo bị thương, huống chi dùng để đối phó với mười mấy con yêu thú tu vi chỉ tương đương với Khai Phủ Cảnh sơ kỳ.
Ầm!
Trong chớp mắt hai viên tam trận Huyền Hỏa Toản nổ tung, không chỉ đánh nổ hai con Ma Dực Phi Oa tại chỗ, mà ngay cả Ma Dực Phi Oa xung quanh cũng chịu dư uy lan ra mà bị thương.
Tình cảnh này khiến cho Đào Dịch và Cung Miểu Dân đang gần như tuyệt vọng lập tức vui mừng khôn xiết, phấn chấn tinh thần, phấn khởi phản kháng dư uy, đồng thời hô to lên.
- Kính xin đạo hữu cứu viện, cứu chúng ta một mạng, sau sẽ có báo đáp lớn!
Nghe lời này, Diệp Chân có chút cứng họng không biết nói gì. Diệp Chân cứu bọn họ cũng không phải vì muốn được báo đáp, chỉ là thuận tay mà làm.
Dọc theo đường đi, Diệp Chân đã từng ra tay cứu người như thế vài lần.
Đương nhiên, này cũng không phải Diệp Chân lo chuyện bao đồng.
Chỉ có khi Diệp Chân đụng tới tình huống võ lâm đồng đạo bị yêu thú vây công, tính mạng gặp nguy như ngàn cân treo sợi tóc thì hắn mới ra tay cứu người.
Ra tay cũng không bời vì điều gì khác, chẳng qua cảm thấy đều là người trong võ lâm, không đành lòng bọn họ chôn thây trong bụng yêu thú mà thôi.
Hơn nữa, việc cứu người như này, đối với Diệp Chân mà nói, chỉ là dễ như ăn cháo mà thôi.
Đương nhiên, cũng chỉ là ra tay cứu người từ trong miệng yêu thú mà thôi, nếu đụng tới tình huống võ giả báo thù truy sát lẫn nhau, Diệp Chân sẽ không thèm quan tâm, nhanh chóng né qua.