Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1097: Thần Cơ Diệu Toán.
Ở phía xa, Diệp Chân và Phá Hải đại thánh chứng kiến vương giả Khai Phủ cùng nhau tụ thành một đoàn quân trước cửa thành trên không Thiên Dực đảo , càng thấy được trận địa sẵn sàng đón quân địch của tứ vệ Thiên Dực đảo.
Từ xa nhìn lại, võ giả tập kết trên không Thiên Dực đảo chưa đến 4000 người, mà nhân số tứ vệ quân của Thiên Dực đảo có hơn hơn ba vạn người.
Chợt nhìn, chênh lệch nhân số hai bên rất lớn, nhưng chênh lệch càng lớn, lại là thực lực.
Võ giả tập kết tại trên không Thiên Dực đảo tuy chưa đến 4000 người, nhưng thực lực đại phần lớn đều là vương giả Khai Phủ cảnh hậu kỳ, chỉ có một phần ba võ giả là vương giả Khai Phủ cảnh trung kỳ, còn Khai Phủ cảnh sơ kỳ lại hoàn toàn không thấy.
Mà trong hơn ba vạn năm ngàn người Thiên Dực đảo, tính cả tất cả Khai Phủ cảnh tầng một cũng nhưng hơn hai ngàn người, trong đó đại bộ phận đều là Khai Phủ cảnh sơ trung kỳ võ giả.
Võ giả Khai Phủ cảnh hậu kỳ, trên không Thiên Dực đảo có hơn hai trăm người.
Chênh lệch to lớn này, quả thực khó có thể hình dung.
- Ở đâu ra nhiều vương giả Khai Phủ cảnh trung hậu kỳ như vậy?
Diệp Chân có chút giật mình.
- Tứ đệ, ngoại vực Tử Hải mênh mông này khó có thể tưởng tượng. Đừng nghĩ ngoài các thế lực lớn như Hắc Sát đảo, Âm Dương đảo như Thiên Dực đảo chúng ta, còn có hàng vạn thế lực đảo nhỏ cách Thiên Dực đảo chúng ta ba nghìn vạn dặm, có võ giả sinh tồn.
Không từ mà biệt, vương giả Khai Phủ cảnh hậu kỳ đứng đầu từng đảo đi ra, vậy thì có vài vạn người, trước mắt 4000 người, xem như vẫn chưa đủ.
-Chắc do thời gian cấp bách, nguyên nhân có nhiều võ giả thu được Vạn Tinh Lâu cùng Long Minh treo giải thưởng nhưng không cách nào đuổi tới, bằng không, số lượng người còn có thể lại tăng lên gấp đôi.
-
Phá Hải đại thánh nói.
Thần sắc của Diệp Chân có chút ảm đạm.
- Bởi như vậy, rất phiền toái...
Hơn bốn nghìn vương giả Khai Phủ cảnh trung hậu kỳ, mỗi người ra tay là có thể oanh trọn vẹn Thiên Dực đảo thành cặn bã.
- Cũng không thể trách ngươi, ai có thể nghĩ đến Long Minh và Vạn Tinh Lâu lại liên thủ như vậy?
Nói đến đây, thần sắc Phá Hải đại thánh đột nhiên cả kinh. Nhìn về phía Diệp Chân.
- Không tốt. Tứ đệ, chúng ta sẽ làm mọi thứ trở nên hỗn loạn hơn!
- Ngươi..... Ngươi không nên trở về! Ngươi hẳn nên ở lại Thủy Lệ Đảo!
Phá Hải đại thánh tỉnh táo lại.
- Mục tiêu của bọn hắn là ngươi, ngươi không trở lại, ta tin tưởng bọn họ chỉ vây khốn Thiên Dực đảo một khoảng thời gian, rồi sẽ tán đi, nhưng nếu ngươi vừa xuất hiện, bọn họ đã có thể..... Đi mau, ngươi đi mau!
- Tam ca. Sợ là đã muộn!
Diệp Chân nở nụ cười khổ.
Thật ra, năm canh giờ trước thu được nguyên nhân thực sự sau khi Tịnh Hải đại thánh truyền tin đến có quan hệ với lần vây công này ở Thiên Dực đảo, Diệp Chân đã nghĩ tới điểm này.
Có trở về Thiên Dực đảo hay không tuyệt đối là hai nan đề khó giải.
Nếu Diệp Chân quay lại Thiên Dực đảo, tuyệt đối sẽ rơi vào mưu kế của Giải Thiên Hà và Âu Đột, Diệp Chân không quay lại, tính toán của Giải Thiên Hà và Âu Đột, mới có thể thất bại.