Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1079: Cửu Đại Phúc Địa
- Diệp Chân, ngươi... Ngươi lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn, ngươi dùng loại thủ đoạn này để bắt sống ta, ta không phục.....
- Thôi đi! Lãnh Cang, ngươi coi ta là đứa con nít ba tuổi? Mơ tưởng lợi dụng ta trẻ tuổi nóng tính, bị ngươi khích bác hai câu sẽ thả ngươi?
Không đợi Lãnh Cang nói xong, Diệp Chân đã cười lạnh một tiếng.
Linh Lực đè ở cổ họng Lãnh Cang lại trầm xuống lần nữa, nó hóa thành một lưỡi đao vô thanh vô tức tiến thêm nửa tấc, một vệt máu tươi lập tức chảy ra.
- Muốn chết hay sống thì phải coi cái miệng của ngươi!
Diệp Chân cười lạnh.
Thủ đoạn của Diệp Chân cũng không tính là ra tay ác độc, nhưng mà toàn thân Lãnh Cang đã chảy mồ hôi như tắm.
Máu từ phần cổ tuôn ra, còn có thanh âm ho khan do máu tươi chảy ngược ra vết cắt ở khí quản, mọi thứ đều khiến cho Lãnh Cang cảm nhận được sự uy hiếp chưa từng có của tử vong.
Chẳng sợ với tình huống trước mắt thì mấy cái thương thế này cũng không tính là cái gì.
Nhưng mà Lãnh Cang cũng rất rõ ràng, chỉ cần Diệp Chân nguyện ý thì hắn có thể lấy cái mạng nhỏ của mình trong nháy mắt.
Mà hắn tin tưởng, Diệp Chân có lý do để giết hắn.
Không bàn tới đủ loại xung đột giữa hắn và Diệp Chân trước kia, chỉ bằng việc hắn động tay động chân đối phó Niêm Giao lần đó thì cũng đủ để Diệp Chân giết hắn mấy lần.
Huống chi, hắn còn đang thăm dò ở bên trong Thượng Cổ Di Phủ, cho dù hắn có chết thì cũng là lặng yên không một tiếng động, thậm chí sẽ không có bất kỳ ai hoài nghi cái chết của hắn có liên quan tới Diệp Chân.
Tất cả mọi người đều sẽ cho rằng hắn chết trong đàn Thụ Yêu hàng trăm hàng ngàn kia.
Đối với loại tình huống này, cho dù bối cảnh hay thân phận của hắn có cường đại tới đâu đi nữa thì cũng sẽ không tạo thành bất cứ sự uy hiếp nào cho Diệp Chân.
Huống chi, cái thân phận thiếu cung chủ Huyền Thủy Cung của hắn chưa chắc sánh bằng thân phận Trấn Hải Đại Thánh Thiên Dực Đảo của đối phương.
Cho nên, sau vài giây cân nhắc lợi và hại, Lãnh Cang gật đầu không chút do dự.
- Ngươi muốn biết cái gì?
- Thông minh!
Diệp Chân giơ một ngón tay cái về phía Lãnh Cang.
- Ta muốn biết bí mật của mộc bia, hơn nữa ta còn rất tò mò, tại sao vừa rời khỏi cửa vào thì ngươi đã đi thẳng đến Thông Linh Điện?
- Có phải ngươi đã sớm biết Hồi Xuân Phúc Địa?
Diệp Chân truy vấn.
Nghe vậy, Lãnh Cang đầu tiên ngẩn ra.
- Ngươi theo dõi ta? Từ lúc ở cửa vào thì ngươi đã theo dõi ta rồi?
Trên mặt Lãnh Cang hiện lên sự nghi hoặc rồi lại có một tia không hiểu.
- Điều đó không thể nào! Ta đã rất cẩn thận, lực lượng Thần Hồn của ta vẫn luôn bao trùm phạm vi năm dặm quanh người, hơn nữa còn rẽ trái lượn phải, ngươi không thể nào...
- Không có gì là không thể!
Diệp Chân lại đè lưỡi đao Linh Lực xuống một chút, lại lần nữa đánh gãy Lãnh Cang:
- Ta không muốn nghe ngươi nói nhảm, chỉ muốn biết đáp án!
- Ngươi phải biết, sự kiên nhẫn của ta là có hạn, sưu hồn sẽ nhanh hơn nhiều việc đứng ở đây lãng phí thời gian với ngươi!