Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1077: Lãnh Cang Dị Thường
- Nếu như lão phu nhận ra không sai, kiểu chữ này hẳn là một loại trong Thượng Cổ linh văn tự? Cảm ngộ đoạt được thiên địa chi thế dung nhập vào trong văn tự, nhưng cách viết này đã sớm thất truyền!
Thủy Lệ Đan Vương chỉ vào tấm biển nói.
Nghe vậy, Âu Đột giơ ngón tay cái lên với Thủy Lệ Đan Vương.
- Đan Vương bác học!
- Làm sao có thể vượt qua hồ tinh như ngươi, lão phu chỉ có thể miễn cưỡng nhận ra cách viết mà thôi, còn ngươi đã nhận ra một chút, lập tức phân cao thấp!
Thủy Lệ Đan Vương cười nói.
Hai người đối thoại để hai mắt đám người Lãnh Cang, Úc Trường Không, Dương Bôn, Diệp Chân không khỏi tỏa ánh sáng.
Ngay cả tấm biển đều là văn tự từ Thượng Cổ, trước mắt Hồi Xuân Phúc Địa này tuyệt đối là Thượng Cổ di phủ.
- Xem ra chư vị cũng đã chờ không kịp, hay chúng ta tiến vào đi?
Thủy Lệ Đan Vương cười rồi lại thu tấm biển rơi trên mặt đất vào trong trữ vật giới chỉ.
- Chư vị, lão phu vẫn luôn đang nghiên cứu Thượng Cổ linh văn tự, tấm biển này, xem như thuộc về lão phu đi!
Nói xong, hai tay Thủy Lệ Đan Vương đẩy vào trong, trong âm thanh cát chảy khó nghe, hai phiến đại môn bị chậm rãi đẩy ra.
Ngay khi đại môn mở rộng, vô số ánh sáng màu bích lục đột ngột từ trong cửa lớn bắn ra, bao phủ trên thân mọi người, cảm giác vô cùng dễ chịu.
Lúc này nước biển đã mất, hít một hơi không khí nơi này, hình như toàn bộ tạng phủ cơ năng đều có chỗ biến đổi, toàn thân nhẹ nhõm không ít.
Ngay khi đó, Thủy Lệ Đan Vương trở nên vô cùng vui mừng.
- Mùi thuốc, nơi này, tràn đầy mùi thuốc! Sa sâm, ít nhất là khí tức Hỏa Hầu Sa Sâm vạn năm trở lên, mười tám đoạn địa hoàng, khí tức mười tám đoạn địa hoàng.....
Thủy Lệ Đan Vương mỗi một lần rút cái mũi, sẽ báo ra tên một loại thuốc, tên mỗi một loại thuốc, đều là loại linh dược có niên hạn cực kỳ kinh người.
Một bên kinh hô, Thủy Lệ Đan Vương đã nhanh chân bước vào trong linh phủ.
Nhưng mặc dù cực kỳ mừng rỡ, Thủy Lệ Đan Vương vẫn vô cùng cẩn thận, thần sắc Phá Hải Đại Thánh cũng ra hiệu cẩn thận với Diệp Chân.
Toàn bộ Hồi Xuân Phúc Địa, không nhìn thấy điểm cuối dù chỉ một chút, đỉnh đầu tràn đầy Linh Lực màu xanh biếc hóa thành mờ mịt.
Toàn bộ Hồi Xuân Phúc Địa được sắp xếp cực kỳ chỉnh tề. Cửa vào là một đầu con đường lớn thẳng tắp, hai bên con đường lớn mọc đầy đại thụ cao vút trong mây, thậm chí còn có đại thụ mười mấy người cùng ôm cũng không xuể.
Hai bên đường đều là dược viên tinh xảo. Có thể do nguyên nhân nhiều năm không có người quản lý, trong dược viên gần như mọc đầy linh dược, tùy ý tìm ra một chi linh dược, cũng là linh dược mấy ngàn năm thậm chí vạn năm.
Mỗi một gốc linh dược, đều làm cho Thủy Lệ Đan Vương cực kỳ hưng phấn.
Dương Bôn muốn ngắt một viên linh dược, lại bị Thủy Lệ Đan Vương hồng quang đầy mặt chặn lại.
- Chư vị, đừng hái, trước đừng hái, linh dược nơi này, nếu thu thập chế biến thoả đáng, đều có thể tái sinh, xem như lão phu thiếu chư vị một nhân tình, linh dược nơi này. Sau khi kết thúc thăm dò các loại, chúng ta chia đều, nếu nguyện ý bán cho lão phu, lão phu thu mua giá cao!