Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1063: Chờ Không Nổi
Hai mươi sáu phần giá đáy, Thủy Lệ Đan Vương phải bỏ ra đúng mười lăm phút để xem hết. Có chút giá đáy mà sau khi xem xong hắn còn phải nhắm mắt suy nghĩ một phen.
Ngay sau đó, Thủy Lệ Đan Vương vươn tay lấy một viên ngọc phù rồi bắt đầu quan sát một cách tỉ mỉ.
Thấy vậy, rất nhiều trái tim của võ giả bỗng nhiên co rụt lại, trong đầu mọi người đồng thời hiện lên một ý niệm, kết quả cuối cùng sắp xuất hiện rồi.
Cùng lúc đó, Lãnh Cang ngồi ở trên lầu thứ tư Thưởng Đan Lâu cách Diệp Chân không xa, thần sắc của hắn đột nhiên trở nên vô cùng khẩn trương, tiếp đó lại biến thành vô cùng hưng phấn và chờ mong. Đôi mắt hắn nhìn chăm chú vào viên ngọc phù mà Thủy Lệ Đan Vương cầm trên tay.
Ngọc phù giá mà mỗi người đưa ra dù nhiều dù ít đều sẽ có kiểu dáng khác nhau.
Lãnh Cang nhìn thấy rất rõ ràng, ngọc phù mà Thủy Lệ Đan Vương đang cầm chính là đặc sản ngọc phù được luyện chế từ thủy ngọc của Huyền Thủy Cung bọn hắn, cũng chính là ngọc phù của Lãnh Cang hắn.
- Tuyên bố đi, mau tuyên bố!
Nhìn thấy Thủy Lệ Đan Vương cầm ngọc phù giá đáy của mình, Lãnh Cang nóng vội thúc giục, gần như sắp hô to.
Những võ giả khác đặc biệt là các võ giả tham gia đấu giá lại lộ ra vẻ mặt thất vọng.
Ngay cả Diệp Chân cũng có chút kỳ quái, hắn nhìn hành động của Thủy Lệ Đan Vương rồi lại nhìn về phía Lãnh Cang đang hưng phấn cực kỳ, chẳng lẽ Đại Tàng Khai Phủ đan thật sự sẽ bị Lãnh Cang cướp đi?
Rốt cuộc thì gia hỏa này đã lấy ra loại giá đáy nào mà lại có thể nhẹ nhõm đánh bại Diệp Chân và nhóm người Âu Đột, Giải Thiên Hà, Dương Bôn?
Đinh!
Nhưng vào lúc này, một tiếng vang nhỏ đã đánh thức tất cả mọi người, ai nấy đều nhanh chóng lấy lại tinh thần, đồng thời tiếng vang này cũng khiến cho giấc mộng của Lãnh Cang vỡ nát!
Viên ngọc phù giá đáy màu lam mà Thủy Lệ Đan Vương cầm trước đó, cũng chính là viên ngọc phù cho giá của Lãnh Cang đã bị quăng vào trong một cái giỏ trúc tinh xảo đặt ở đáy bàn.
Giỏ trúc kia được chế tạo rất tinh xảo, nhưng nó lại được dùng để chứa đựng các loại mảnh vỡ ngọc phù, phế khí vật, đặc thù đóng gói trong lúc diễn ra đấu giá, tựa như một cái thùng rác.
Nói một cách khác, cái giá mà Lãnh Cang ký thác kỳ vọng đã trở thành cái thứ nhất bị vứt đi.
Tất cả võ giả cạnh tranh thở phào nhẹ nhõm một hơi, Lãnh Cang thì trái lại, lúc này khuôn mặt tuấn tú của hắn lúc xanh lúc đỏ, vô cùng khó coi.
Vừa rồi hắn còn nghĩ ngầm đấu thầu trúng rồi, không ngờ lại là cái đầu tiên bị vứt bỏ.
Cái vả mặt này thật là….
Đương nhiên, Thủy Lệ Đan Vương hẳn là không hề có ý định vả mặt ai cả, hắn chỉ là lựa chọn bài trừ như bình thường mà thôi. Nhưng Lãnh Cang lại vạn phần khẩn trương và chờ mong, thậm chí còn kích động đứng dậy, như vậy đã biến thành Lãnh Cang tự đưa mặt lên cho người ta vả.
Tự chuốc nhục nhã!
Trong tích tắc, Lãnh Cang có loại cảm giác như mình bị người ta chơi, thậm chí hắn còn sinh ra xúc động phất tay áo rời khỏi nơi này.