Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1022: Nhất Tiếu Lâu
So sánh Thiên Dực Đảo, Âm Dương Đảo thậm chí là Cổ Yêu Đảo mà nói, Thủy Lệ Đảo xem như là đã nhỏ.
Ở trên không trung nhìn xuống, cơ hồ có thể thu hết toàn cảnh một chút.
Đương nhiên, đối với nhãn lực Diệp Chân mà nói, Thủy Lệ Đảo chỉ có thể xem như là hòn đảo Diệp Chân ở trên ngoại vực Tử Hải thấy qua, cũng tương đối nhỏ một chút nhưng mà không phải đảo nhỏ!
Hình bầu dục hiện lên bất quy tắc, chỗ dài nhất ước chừng khoảng ba vạn dặm, chỗ hẹp nhất ước chừng năm ngàn dặm, thứ này phải đặt ở trong Hắc Long Vực hoặc là Chân Linh Vực, cũng xem là lãnh thổ của một nước rồi.
Toàn đảo đều bị lục sắc xanh um tươi tốt bao bọc nơi nơi, ở trên không trên đảo có rất nhiều nơi, càng có linh quang bao trùm, nơi đó hẳn là dược điền Thủy Lệ
Đảo tỉ mỉ gieo trồng.
Hai người Diệp Chân và Phá Hải Đại Thánh vừa rồi rơi xuống trên Thủy Lệ Đảo bến cảng, không khí trên đảo đập vào mặt, toàn bộ trong không khí đều tràn ngập vị một cỗ mùi thuốc nồng nặc, để cho người ta không khỏi tinh thần chấn động.
Phá Hải Đại Thánh lại nhíu mày:
- trên Thủy Lệ Đảo này cái gì cũng tốt, chính là mùi này lại quá khó ngửi!
- Khó ngửi?
Diệp Chân không khỏi yên lặng, quả nhiên, tên tam ca xưa nay làm việc rất có tính cách cùng người bình thường quả thật không giống nhau.
Diệp Chân và Phá Hải Đại Thánh hạ xuống đã sớm có một lão bộc tóc bạc trắng áo xanh tiến lên đón, cười ha hả hướng về phía Phá Hải Đại Thánh chắp tay:
- Hóa ra năm nay đến phiên Phá Hải Đại Thánh, lão hủ hữu lễ.
- Lão già, còn không chết!
Phá Hải Đại Thánh cười rồi mắng một tiếng, sau đó tiện tay ném ra ngoài một bình ngọc:
- Ầy, ngươi nắm lấy đại ca ta giúp ngươi lưu ý Ngân Sa tinh, đại ca ta trước đây ít năm tự mình vào biển góp nhặt ba lượng, (nắm ta) đem ta mang cho lão già ngươi này!
Bị Phá Hải Đại Thánh mắng, vị lão bộc tóc bạc áo xanh này lại vẫn như cũ cười ha hả, xem ra hẳn là người quen cũ.
Duy nhất để Diệp Chân cảm thấy có chút quái dị là tên lão bộc tóc bạc áo xanh này có tên —— trần bì!
Đó cũng chính là dược liệu rất bình thường, xem ra, hẳn là lão bộc đi theo Thủy Lệ Đan Vương.
- Vị thanh niên tài tuấn này, nếu như lão phu đoán được không sai, hẳn là trước đó vài ngày Thiên Dực Đảo thông cáo tứ phương Thiên Dực đệ tứ thánh Trấn Hải Đại Thánh đấy à?
- Lão hủ gặp qua Trấn Hải Đại Thánh!
Không đợi Diệp Chân trả lời, trần bì đã hướng về phía Diệp Chân xá dài xuống dưới.
Diệp Chân vội vàng đỡ dậy:
- Không biết Trần lão tiên sinh...
- Trần lão tiên sinh bốn chữ kia, e là hắn không chịu nổi. Tứ đệ, học ta cũng như thế, gọi hắn là lão già đã tốt!
Phá Hải Đại Thánh nói.
- Việc này...
Trần bì kia một đầu tóc bạc, để Diệp Chân gọi ba chữ "Lão già" lại để không ra.
Mặc dù Diệp Chân cũng hiểu rõ đây không phải xưng hô thân cận ở giữa Phá Hải Đại Thánh và trần bì.
- Đại thánh, xem ra so với ngươi, Phá Hải Đại Thánh thế hơn nữa phúc hậu nhiều!
Bốn chữ Phá Hải Đại Thánh, Trần lão tiên sinh này, lão hủ là không chịu nổi. Nếu như lão già không tiện, đại thánh cũng có thể gọi ta lão Trần!