Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1018: Điểm Có Người
Thời gian bảy ngày, đảo mắt đã trôi qua.
Trong bảy ngày này, hai người Diệp Chân và Liêu Phi Bạch tình như keo như sơn, cả ngày triền miên.
Nhưng khi thời gian vừa tiến vào ngày thứ tám, Diệp Chân và Liêu Phi Bạch đều không hẹn mà cùng quên đi thời hạn bảy ngày, quên đi độc tố trong cơ thể Liêu Phi Bạch đã được hóa giải sạch sẽ, hai người tiếp tục ngầm hiểu lẫn nhau tiếp tục trải qua cuộc sống thêm dầu vào mật.
Nhưng sau bảy ngày đó, hai người lại đều tự giác tiết chế một chút, mỗi ngày định thời gian tu luyện, luận bàn võ kỹ, thỉnh thoảng cọ sát ra ân ái hỏa hoa!
Trong nháy mắt, hắn đã trở lại Thiên Dực Đảo đã được một tháng, một ngày này, thanh âm ung dung của Phá Hải Đại Thánh vang vọng trong đại điện Trấn Hải.
- Tứ đệ, nếu các ngươi cứ tiếp tục ân ái như vậy, thưởng đan đại hội trên Thủy Lệ Đảo chúng ta sẽ không cần đi nữa!
Liêu Phi Bạch vừa lột một hạt bồ đào trong suốt sáng long lanh đưa đến miệng Diệp Chân thì nghe được thanh âm này, một đôi kiếm lông mày lập tức dựng lên.
- Phá Hải, ngươi dám nhìn trộm?
Vừa quát xong, thân hình Liêu Phi Bạch đã như tia chớp ra ngoài cửa sổ, Huyền Băng tiên kiếm tản ra băng sát chi khí vô biên đổ ập về phía Phá Hải Đại Thánh trên bầu trời!
- Giết người, lão tứ, cứu mạng!
Tiếng kinh hô khoa trương vang lên, kèm theo đó là Phá Hải Đại Thánh chạy trối chết.
Mà Diệp Chân, nhìn trong Trấn Hải đại điện nháy mắt đã phủ kín bằng sương lạnh thật dày, nở nụ cười khổ, sư tỷ chắc lần này lập uy, còn thật là có thể!
Mấy hơi sau, Liêu Phi Bạch quay lại Trấn Hải đại điện, tức giận đỏ cả mặt.
- Gia hỏa Phá Hải này, da mặt thật dày, mấy ngày nay đã quấy rối chúng ta mấy lần?
- Ách, chắc hắn chỉ vô tình đi ngang qua.
Diệp Chân có chút oan uổng thay cho Phá Hải Đại Thánh.
- Trong lúc vô tình mới là lạ!
Bất mãn hừ lạnh một tiếng, thu hàn khí quanh người, Liêu Phi Bạch nhếch miệng hướng về phía ngoài cửa sổ nói.
- Bọn hắn đang chờ ngươi ở Thiên Dực Điện đấy, ngươi đi đi!
Diệp Chân không lập tức rời khỏi, mà mắt đầy sốt ruột nhìn về phía Liêu Phi Bạch.
- Sư tỷ, đại ca bọn hắn tìm ta. Hẳn là mấy ngày nay sẽ phải xuất phát tiến về
Thủy Lệ Đảo.
- Ngươi cũng chuẩn bị một chút, đến lúc đó, chúng ta cùng lúc xuất phát!
- Ta?
Liêu Phi Bạch do dự một chút, sau đó lắc đầu.
- Ngươi tiến về Thủy Lệ Đảo chủ yếu là cạnh tranh đan dược, mà lại có mấy tên kia tùy hành, hẳn sẽ không nguy hiểm gì, ta thì không đi được!
- Sư tỷ. Tỷ hiểu rõ ta ý tứ, ta muốn ở cùng một chỗ với nàng.
- Ở cùng một chỗ với ta?
Thần sắc Liêu Phi Bạch đột ngột biến thành phức tạp, sau khi trầm tư nửa ngày, thần sắc đột ngột chuyển sang lạnh lẽo, kiên định lắc đầu.
- Sư đệ, chúng ta nên tỉnh!
Nghe vậy, thần sắc của Diệp Chân bỗng nhiên biến đổi.
- Sư đệ, chuyện này từ khi vừa rồi bắt đầu thật ra đã rất bất đắc dĩ. Là một sai lầm! Mà chúng ta, không ngờ lại có lòng tham để sai lầm như thế kéo dài gần một tháng, bây giờ, độc trong cơ thể ta đã hóa giải hoàn toàn, chúng ta hẳn là…