Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1004: Kẻ Đến Không Thiệ
Trên biển lớn vô cùng bát ngát, ngay khi mặt trời đỏ vừa ló ra khỏi mặt biển, ánh mặt trời chiếu xuống, bốn đạo lưu quang chợt lóe lên, chính muốn phân cao thấp với tốc độ phóng xạ của ánh nắng.
Tốc độ nhanh chóng đó, nếu có người ở phía xa nhìn thấy, sẽ chỉ cảm thấy là bốn đạo ánh nắng chợt lóe lên, căn bản sẽ không cảm thấy đó là bốn võ giả bay qua không trung.
- Tứ đệ, theo tốc độ trước mắt, chúng ta bay nửa ngày nữa, đến giữa trưa có thể đến Âm Dương Đảo.
Trong lưu quang, vang lên thanh âm của Tịnh Hải Đại Thánh.
Đừng nhìn bốn người bay cực nhanh, nhưng bốn người song song phi hành lại có thể vừa trò chuyện vừa phi hành, rất vui vẻ.
- Đại ca phí tâm, các ngươi có muốn nghỉ ngơi mấy canh giờ rồi tiếp tục bay hay không, dù sao chúng ta đã liên tục phi hành hai ngày hai đêm, theo đại ca nói, chuyện trên Âm Dương Đảo khẳng định sẽ có phiền phức!
Diệp Chân nói.
- Tứ đệ, đối với võ giả thì tu vi đạt tới Nhập Đạo cảnh là một cảnh giới toàn mới, chỉ cần không phải chuyển vận linh lực cường độ cao, tốc độ phi hành như thế này ba người chúng ta có thể liên tục phi hành một tháng mà sẽ không có bất kỳ ảnh hưởng nào đối với chiến lực!
Phúc Hải Đại Thánh diệt hết hàn độc trong cơ thể cười nói.
- Dưới tình huống bình thường, lúc này hẳn là nghỉ ngơi, ngược lại là hai người!
Nhưng mà, các ngươi cưỡi tọa kỵ tới cho nên không cần!
- Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Vân Dực Hổ Vương này của ngươi thật đúng là dị chủng, dưới uy áp phi hành của chúng ta, không ngờ lại không bị ảnh hưởng chút nào.
- Những năm này ta đi tìm thật nhiều tọa kỵ thay đi bộ, tìm tới hơn một trăm con, nhưng đại đa số tọa kỵ không đợi chúng ta ngồi lên đã trước hết xụi lơ như bùn.
- Một chút miễn cưỡng có thể bay, cũng run run rẩy, càng đừng đề cập đến tốc độ!
Nói đến đây, Phá Hải Đại Thánh nháy mắt một cái, nói.
- Tứ đệ, tọa kỵ của ngươi dễ tìm, nếu không ngươi đưa Vân Dực Hổ Vương này cho ta dùng đi! Về phần tọa kỵ của ngươi ta sẽ giúp ngươi tìm gia hỏa có tốc độ còn nhanh hơn ba thành so với Vân Dực Hổ Vương, như thế nào?
Diệp Chân có chút trầm tư một chút, sau đó chắp tay hướng về phía Phá Hải Đại Thánh nói.
- Theo lý thuyết lần đầu tiên tam ca mở miệng, vô luận như thế nào tiểu đệ ta cũng không thể từ chối.
- Nhưng Vân Dực Hổ Vương này là ta nuôi từ nhỏ, khi tu vi của ta còn đang ở Chân Nguyên cảnh ngũ trọng đã cơ duyên xảo hợp đạt được Vân Dực Hổ này. Khi đó, nó chỉ là con non.
- Những năm gần đây, ta và nó một đường trưởng thành, cùng nhau vào sinh ra tử.
Trong lòng ta, Vân Dực Hổ Vương cũng giống như huynh đệ của mình…
- Được rồi, ngươi đừng nói nữa, nếu không ta phải hướng ngươi bồi tội mất!
Phá Hải Đại Thánh liếc mắt!