Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 982: Đại Gia Hỏa Sắp Đế
- Không ngờ, người mà trước khi ta hôn mê nhìn thấy thật đúng là tiểu tử ngươi!
Lấy lại bình tĩnh, Liêu Phi Bạch nhìn chằm chằm Diệp Chân vài lần, thần sắc mới lộ ra một tia nhẹ nhõm.
- Lần này cũng may gặp được tiểu tử ngươi, bằng không, ngươi có thể sẽ không gặp được ta nữa, phù của ta đâu?
Ngữ khí của Liêu Phi Bạch rất bình tĩnh, giống như đang nói một chuyện bình thường, thế nhưng nghe vào trong tai Diệp Chân lại tràn đầy kinh động tâm phách.
- Phù ở chỗ ta!
Diệp Chân nói.
- Lấy ra!
Liêu Phi Bạch bỗng nhiên ngồi dậy, định cầm lại Huyết Hồn phù, nhưng dùng sức quá mạnh, y phục phủ trên người lập tức trượt xuống, lập tức xuân quang đại tiết.
Con mắt Diệp Chân nháy một chút, vội vàng nhắm mắt lại.
Liêu Phi Bạch lại tùy tiện cười một tiếng:
- Còn nhắm mắt, tiểu tử ngươi cứ giả bộ, lúc ta hôn mê, đã sớm thấy hết?
Vừa nói, Liêu Phi Bạch vừa thoải mái mặc y phục trước mặt Diệp Chân.
Đầu Diệp Chân lại lắc như trống lúc lắc, lời này gốc rạ, hắn thật không dám nhận.
Lấy hiểu rõ của hắn đối với Liêu Phi Bạch, nếu Diệp Chân hắn mà dám nhận, đoán chừng Liêu Phi Bạch ít nhất phải rút kiếm đuổi giết hắn ba trăm dặm!
- Tốt, mở mắt ra đi, mặc kệ ngươi nhìn thấy hay không, xem ở phân lượng ngươi đã cứu ta, ta sẽ không so đo với người, đưa Huyết Hồn phù cho ta!
- Trước khi ra khỏi Hắc Long Vực, ta còn cảm thấy Huyết Hồn phù này không có tác dụng gì, lúc luyện chế thống khổ nói, lúc đó ta còn muốn ân cần thăm hỏi mười tám đời tổ tông của Quách chưởng môn.
- Không ngờ, thật là có một ngày dùng tới!
- Ngươi nói mấy nam nhân ở ngoại vực Tử Hải, một người giống như cùng chưa từng thấy nữ nhân, từng người phát hiện ta đều đỏ mắt.
- Ta đoạn đường này diệt sát đã bảy tám vương giả Khai Phủ cảnh, không ngờ hay cắm đến trong tay Âm Dương Đảo!
Liêu Phi Bạch lầm bầm lầu bầu.
- Liêu giáo tập, đúng, sao nàng lại đến ngoại vực Tử Hải? Còn có, trong nhà cũng còn tốt chứ?
Diệp Chân hỏi vội.
Nghe vậy, Liêu Phi Bạch trợn nhìn Diệp Chân một chút.
- Còn không bởi vì tiểu tử ngươi đột nhiên không có tin tức, dùng Vạn Tinh Bàn làm sao liên hệ cũng không liên lạc được ngươi!
Sau khi liên hệ với Hải Lạc Sương một chút, nàng nói ngươi chọc phải tổng bộ Vạn Tinh Lâu, có đại phiền toái. Có thể đã xảy ra chuyện, lại nhiều hơn nữa nàng cũng không nói.
- Chưởng môn lo lắng cho ngươi, thương lượng một trận, ta đã đi ra!
Diệp Chân cảm thấy yết hầu của mình run run. Có loại nói không ra lời cảm giác, mình rời khỏi lâu như vậy, chưởng môn bọn họ còn lo lắng cho mình, thậm chí không tiếc nguy hiểm để Liêu Phi Bạch đi ra ngoài tìm mình.
- Nhưng ngươi khoan hãy nói, ngoại vực Tử Hải này thật là một nơi tốt, đến cái này ngoại vực Tử Hải không đến một năm, ta đã đột phá đến Khai Phủ cảnh, bây giờ, tu vi đã cao tới Khai Phủ cảnh tam trọng.
- Tu vi của lão già chưởng môn kia bây giờ còn bị nhốt ở Chú Mạch cảnh lục trọng, chờ ta trở về, xem hắn lấy cái gì giáo huấn ta! Ha ha, ngẫm lại đã cảm thấy sảng khoái!
Liêu Phi Bạch không tự chủ được cười ha hả.
Nhắc đến tu vi, cảm động trĩu nặng đặt trong lòng Diệp Chân lập tức phân tán, cảm giác nghẹn ngào ở yết hầu chuyển biến tốt đẹp.
- Mới một năm, ngươi đã từ Chú Mạch cảnh tam trọng đột phá đến Khai Phủ cảnh, Liêu giáo tập, ngươi đến cùng là đột phá thế nào?
Diệp Chân gương mặt giật mình.
- Quên nói với ngươi, ta rời khỏi Hắc Long Vực lúc. Cũng đã là Chú Mạch cảnh đỉnh phong!
Nói đến đây, khóe miệng Liêu Phi Bạch lộ ra một nụ cười khổ.
- Tiểu tử ngươi sẽ không quên số lượng thiên phú huyết mạch của ta chứ?
- Ta giống như ngươi, thiên phú huyết mạch chỉ có bốn mạch. Tu vi, cao nhất chỉ có thể đến Chú Mạch cảnh tứ trọng đỉnh phong!
- Thì ra tưởng rằng đời này vô vọng với Khai Phủ, không ngờ chém giết một trận trên ngoại vực Tử Hải lại thuận thế đột phá, cũng coi như niềm vui ngoài ý muốn!