Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 967: Đoạn Mạch Chỉ
Khoảnh khắc khi cơ thể bị cuốn qua cổng xoáy nước màu xanh lam, trên mặt Diệp Chân đột ngột hiện lên vẻ giật mình, lúc này hắn mới nhận thấy được chuyện gì đang xảy ra.
Hắn đã tình cờ bước vào cánh cửa bí cảnh mà tam thánh Thiên Dực Đảo phí hết tâm tư huyết tế hai vạn Yêu Thú biển để mở ra kia.
Bí cảnh chi môn dưới đáy biển khiến cho một đám tu vi kinh khủng, Nhập Đạo cảnh, nửa bước Nhập Đạo, thậm chí vương giả Khai Phủ cảnh cửu trọng đỉnh phong phải tử chiến với nhau để tranh đoạt cho bằng được, hiện giờ lại bị Diệp Chân hắn nhặt được tiện nghi.
Trong lòng Diệp Chân đột nhiên dâng lên một loại cảm giác dị thường hoang đường.
Nhưng trong nháy mắt tiếp theo, khóe miệng Diệp Chân bắt đầu run rẩy.
Lôi điện chi lực trong cơ thể đã tiêu tán, thân thể và Thần Hồn đã chiếm lại quyền khống chế và khôi phục cảm giác. Nước biển mặn chát cọ rửa qua chỗ cụt tay bên vai phải, đau đến mức Diệp Chân suýt nữa nhịn không được kêu thảm.
Cũng may cánh cổng màu lam kia đang dần khép lại, nước biển tràn vào cũng càng ngày càng ít, hơn nữa nước biển tràn vào cũng chảy về phía chỗ sâu bên trong bí cảnh, cho nên Diệp Chân cũng không phải ngâm mình trong nước lâu lắm.
Cố nén cơn đau nhức kịch liệt, Diệp Chân dùng Linh Lực thi triển Thiên Cân Trụy rồi chậm rãi đứng lên. Hắn nhìn quét một vòng xung quanh, đánh giá chỗ bí cảnh khiến các đại năng kinh khủng kia phải tranh đoạt đến đầu rơi máu chảy.
- Nơi này hình như…. là một chỗ thông đạo?
Diệp Chân chỉ mới nhìn thoáng qua vài giây thì nước biển lại tuôn trào lần nữa, kèm theo đó là một tiếng rên rỉ.
Diệp Chân theo bản năng mà quay đầu nhìn lại.
Nhưng mà khi nhìn rõ vật thể phát ra tiếng rên rỉ đó là gì, Diệp Chân suýt chút nữa sợ bay hồn!
- Lão tặc thiên, ngươi chơi ta?
Thầm mắng một tiếng, Diệp Chân nhanh chóng thi triển thân pháp chạy như điên về phía thông đạo bí cảnh, chỉ hận tại sao cha mẹ lại chỉ sinh ra mình có hai đùi.
Không vì sao khác, Diệp Chân vừa thấy được nước biển tuôn trào vào đây mang theo một võ giả, mà tên võ giả này lại Lôi Thánh!
Cái tên Lôi Thánh muốn giết mình cho thống khoái!
Lúc ở trên mặt biển Lôi Thánh tung ra một đòn Lôi Xà Oanh Kích, nếu không phải Diệp Chân thi triển Thận ảnh thân pháp trước đó khiến Lôi Thánh không cách nào khóa chặt khí tức của mình, Diệp Chân chắc chắn chiêu kia sẽ lấy mất cái mạng nhỏ của hắn.
Nhưng dù đã tránh thoát được một kiếp thì Diệp Chân vẫn bị đánh nát một cánh tay. Lực lượng lôi điện kinh khủng kia càng làm cho Diệp Chân không thể khống chế thân thể trong vòng hai hơi thở.
Bây giờ hắn ta lại bám đuôi truy sát tới tận đây, thử hỏi Diệp Chân làm sao không sợ hãi cho được?
Cho nên Diệp Chân lập tức chạy trốn theo bản năng!
Vừa trốn, Diệp Chân vừa âm thầm kêu khổ.
Lão tặc thiên đang làm cái gì vậy hả?
Đưa hắn vào chỗ bí cảnh này, làm hắn tưởng rằng mình đã trốn được sự truy sát của Lôi Thánh, thế mà chưa được mấy hơi thì tên kia đã đuổi theo vào.
Nếu như vừa rồi hắn ngã vào biển sâu mà không phải bí cảnh, với huyễn hóa chi thuật của Thận Long Châu và bản lĩnh ở trong nước, Diệp Chân tin tưởng trốn thoát khỏi sự truy sát của Lôi Thánh cũng không phải việc khó.
Nhưng bây giờ hắn đã tiến vào bí cảnh này, giống như về tới đất bằng. Mà ở trên đất bằng, Diệp Chân lại không một chút bản sự chạy thoát khỏi Lôi Thánh!
Diệp Chân chạy như điên về phía trước, thông đạo càng ngày càng rộng mở, nhưng sắc mặt của Diệp Chân lại càng ngày càng khó coi. Phía trước hình như có lớp ánh sáng mơ hồ, hình như Diệp Chân đã chạy tới cuối thông đạo.
Chạy đến cuối rồi thì hắn trốn như thế nào nữa?
Đây chẳng phải đưa Diệp Chân vào đường chết sao?
Chỉ cần Lôi Thánh đuổi theo, lấy tu vi của hắn ta, Diệp Chân chắc chắn sẽ phải chết.
- Làm sao bây giờ?
Diệp Chân lòng nóng như lửa đốt!
Đột nhiên, lúc Diệp Chân lại bước thêm một bước nữa, khi hắn cảm giác mình đang bước lên mặt đất, trong lòng hắn khẽ nhúc nhích.
Mặt đất!
Thổ địa!
Diệp Chân lập tức sử dụng thần niệm dò xét bên dưới. Rất nhanh, Diệp Chân đại hỉ, dưới chân hắn thật sự là mặt đất hàng thật giá thật.