Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 879: Tiếng Cười Của Giản Thiên Hùng
- Kim đại sư, chẳng lẽ ngươi đang sợ ta, một tên mao đầu tiểu tử học luyện khí chưa đến một năm?
Nhìn thấy Kim Mộc nhìn Giản Thiên Hùng với ánh mắt nhờ giúp đỡ, Diệp Chân khẽ nở nụ cười.
- Kim đại sư, nếu ngươi sợ thì cũng không sao cả, chỉ cần nhận thua là được rồi!
Sau đó xin lỗi vì đã mắng ta rồi bồi phí thuốc men cho Vương tổng quản, như vậy thì việc này coi như bỏ qua.
Diệp Chân đưa ra đề nghị.
Sắc mặt Kim Mộc đột ngột biến đổi, nếu làm như vậy thì có khác nào là hắn nhận thua đâu chứ? Sau này đừng nói là tại Nhật Nguyệt thần giáo, cho dù là hắn rời khỏi nơi này thì sợ là không thể lăn lộn được nữa.
Chuyện này căn bản sẽ là sự sỉ nhục đi theo hắn suốt cả cuộc đời.
Nhưng Kim Mộc chú định phải thất vọng rồi, lúc này giáo chủ Giản Thiên Hùng đang nhắm mắt lại, tựa như đã ngủ, căn bản không nhìn thấy ánh mắt của hắn, hoặc có thể đây là biểu hiện không thèm để ý.
Cái này cũng do ngày thường Kim Mộc quá phách lối, thần giáo an bài hắn luyện khí thì hắn phải làm đi làm lại ba, bốn lần, hơn nữa mỗi lần lấy vật liệu đều nhiều hơn mấy lần tiêu chuẩn.
Ví dụ như khi luyện chế một món Linh khí hạ phẩm, hắn chỉ cần dùng ba đến năm phần tài liệu là đã có thể luyện chế thành công một món Linh khí hạ phẩm rồi, nhưng mà thần giáo thường thường phải chuẩn bị số lượng vật liệu nhiều hơn hai, ba phần thì hắn mới ra tay luyện chế.
Về phần thêm ra thì tất nhiên là chui vào túi riêng của hắn!
Tra xét? Tra như thế nào?
Đó chỉ là hao tổn do luyện khí thất bại mà thôi!
Còn nếu như ngươi dám phái người theo dõi hắn luyện khí, như vậy hắn sẽ thật sự luyện chế thất bại nhiều lần cho ngươi xem!
Cho nên dù có bất mãn thì Giản Thiên Hùng cũng chỉ có thể mở một con mắt nhắm một con mắt đối với Kim đại sư khó hầu hạ này.
Cho nên hiện tại hắn mới bày ra loại thái độ này.
Đương nhiên, trước đó thì Giản Thiên Hùng vẫn còn có chút lo lắng, vì vậy hắn đã hỏi Diệp Chân một câu.
- Ngươi nắm chắc chứ?
- Ngươi cứ ngồi đó mà nhìn trò hay đi!
Bởi vì có được đáp án khẳng định của Diệp Chân cho nên Giản Thiên Hùng mới bày ra tư thái kia, bằng không thì hắn cũng không dám yên tâm làm cho Diệp Chân đề nghị đọ sức.
Nếu tổn thất một luyện khí đại sư thì có thể dùng Linh Tinh làm cho chiêu gọi một người mới, nhưng mà dạng thiên tài võ giả như Diệp Chân thì lại độc nhất vô nhị.
Quan trọng nhất, Diệp Chân chính là người yêu của Phong Khinh Nguyệt, nữ nhi của hắn.
Thật ra thì bản thân Kim Mộc cũng minh bạch mấy phần nguyên nhân trong đó, nhưng mà hắn vẫn không nhịn mà bạo nộ!
Hắn cũng không tin, mình đắm chìm trong con đường luyện khí hơn bảy mươi năm mà lại không thể sánh bằng một tên mao đầu tiểu tử mới học luyện khí chưa tới một năm này?
- Hừ, so thì so, ta há sợ ngươi sao?
- Tốt, sảng khoái!
Diệp Chân giơ ngón cái về phía Kim Mộc.
- Đã như vậy, Kim đại sư, hai ta hẳn nên phát lời thề Thần Hồn trước mặt giáo chủ và chư vị đường chủ ở đây?
Nghe Diệp Chân nói như vậy, Kim Mộc đã nảy sinh muốn rút lui, một khi đã phát lời thề Thần Hồn thì coi như hắn đã không còn đường trở về nữa.
Nhưng lúc này tên đã trên dây, không phát không được, Kim Mộc cũng chỉ có thể liều một lần!