Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 868: Khôi Lỗi Vương Giả
- Hai vị, các ngươi thì sao, lựa chọn thế nào?
Nhìn nụ cười của Diệp Chân, còn có một hàm răng trắng lóe ra hàn quang, Băng Sát Vương và Huyễn Trận Vương đồng thời rùng mình một cái, nhất là Băng Sát Vương bị ánh mắt Diệp Chân nhìn chằm chằm, bờ môi run rẩy, muốn nói cái gì, nhưng lại không dám nói.
Chủ yếu là bị hù dọa.
Diệp Chân tiện tay xử lý Hoành Giang Vương quá đột ngột, La Thù đoán chỉ sợ sẽ là Hoành Giang Vương cũng hối hận.
Dù sao nếu bây giờ chết, nhiều năm cố gắng trên con đường võ đạo cũng sẽ triệt để hóa thành hư không.
Thật ra con đường võ đạo của võ giả, võ đạo chi tâm vẫn luôn khác nhau.
Võ giả tu vi càng cao, tuổi thọ càng dài, mục tiêu của bọn hắn trên con đường võ đạo có đôi khi sẽ biến thành trường sinh. Mọi thứ cũng vì muốn có được sinh mệnh dài hơn mà cố gắng!
Mà đổi thành một loại võ giả chân chính cố gắng hướng về con đường võ đạo thì vô cùng ít ỏi, võ giả có lòng hướng võ đạo như vậy hơn chín thành đều là thanh niên võ giả, giống như Diệp Chân!
Từ một loại trình độ nào đó mà nói, võ giả còn trẻ giống như Diệp Chân mới là người chân chính cố gắng hướng về con đường võ đạo, khi bọn hắn trưởng thành đến trình độ nhất định, khi bọn hắn bắt đầu dần già đi, con đường võ đạo của bọn hắn cũng sẽ biến thành trường sinh!
Dưới tình huống không có thọ nguyên, ai cũng sẽ cố gắng thu hoạch được sinh mệnh vĩnh cửu, sau đó có sinh mệnh dài hơn, mới có thể đi được càng xa trên con đường võ đạo!
Bây giờ con đường võ đạo của Diệp Chân có thể phi thường thuần túy là kiên trì, không tính cái khác, nguyên nhân chủ yếu nhất chính là nhân sinh của Diệp Chân chỉ vừa bắt đầu không lâu, mà cũng không đứng trước cảnh giới tuyệt vọng hẳn phải chết!
Nhưng Hoành Giang Vương chết lại làm cho Băng Sát Vương và Huyễn Trận Vương đồng thời đạt tới tuyệt vọng hẳn phải chết.
Tôn nghiêm của Vương giả Khai Phủ cảnh bởi vì sinh mệnh bị uy hiếp mà trở nên không quá quan trọng!
- Hai vị, con người ta rất dễ nói chuyện, có câu hỏi gì thì cứ trực tiếp nói.
Diệp Chân giữ đầy đủ kiên nhẫn, lại cho hai người một táo ngọt.
Chủ yếu là cơ hội này quá hiếm có, dưới tình huống bình thường Diệp Chân cũng không có cơ hội bắt sống một vương giả Khai Phủ cảnh, những vương giả Khai Phủ cảnh này nếu không có thủ đoạn phích lịch chấn nhiếp thì sẽ không ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ.
Băng Sát Vương và Huyễn Trận Vương nhìn nhau vài lần. Băng Sát Vương mới lấy dũng khí hướng về phía Diệp Chân hỏi.
- Chúng ta làm khôi lỗi của ngươi, ngươi sẽ khống chế chúng ta đến trình độ nào, giống gia nô hay là…
- Các ngươi cảm thấy ta ngu như vậy? Coi vương giả Khai Phủ cảnh là gia nô sai sử, chưa nói đến lãng phí. Đây không phải ngu xuẩn khiến vương giả Khai Phủ cảnh khắp thiên hạ vây công?