Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 849: Hỏa Linh Tịnh Thổ
- Trời ạ, ngươi đang muốn giết ta sao?
- Một thành!
- Ngươi duy nhất một lần rút mất một thành lực lượng bản thể của ta, đây là muốn làm gì, mưu sát sao?
- Trời ạ, nếu ngươi lại làm chín lần như thế, ta sẽ phải hồn phi phách tán!
Tiếng thét chói tai của Tử Linh trong nháy mắt vang vọng trong đầu Diệp Chân, âm thanh sắc lạnh, the thé kia làm cho khóe miệng Diệp Chân không ngừng hít vào hơi lạnh, cảm giác đó như muốn đầu óc Diệp Chân vỡ ra.
Diệp Chân ngây ra một lúc, lại có một loại cảm giác không ổn.
- Sao vậy? Không phải trước đây ngươi nói ta có thể vận dụng lực lượng của ngươi sao? Vừa rồi một đường sinh tử, ta mới dùng.
Diệp Chân có chút lo sợ.
- Ý của ta là ngươi có thể vận dụng Kiếm Ý của ta, lực lượng kiếm đạo dùng Kiếm
Ý của ta làm khung xương, lấy tu vi Linh Lực của ngươi làm huyết nhục phát ra công kích!
- Mà không phải trực tiếp rút ra lực lượng bản thể của ta, ngươi biết lực lượng bản thể của góp nhặt khó thế nào sao?
- A! Ta sắp bị làm tức chết! Ta ngủ say trong cơ thể ngươi gần bốn năm, ngày đêm không ngừng hấp thu luyện hóa một bộ phận tu vi ngươi đưa tới, thời gian bốn năm cũng chỉ mới giúp lực lượng bản thể của ta khôi phục nửa thành mà thôi!
- Mà ngươi bây giờ lại trực tiếp rút lấy một thành lực lượng bản thể của ta, trời ạ.
- Ách, ta nếu dẫn động lực lượng kiếm đạo của ngươi, lại dùng tu vi của ta phát động công kích sẽ mạnh bao nhiêu?
Diệp Chân đột ngột hỏi một câu.
- Tu vi của ngươi quá thấp, nếu rót vào chín thành Linh Lực của ngươi có thể có được uy lực bằng năm đến sáu thành uy lực trước đây ngươi vận dụng một thành lực lượng bản thể của ta công kích!
Tử Linh nói.
- Năm đến sáu thành sao?
Diệp Chân lắc đầu.
- Vậy thì không đủ, tình hình vừa rồi, nếu dẫn động lực lượng kiếm đạo của ngươi, nắm chắc cũng không lớn, chỉ có thể vận dụng lực lượng bản thể của ngươi!
- Nếu không sử dụng lực lượng bản thể của ngươi công kích đối phương, ta gần như hẳn là phải chết, ngươi hiểu không?
Ngữ khí Diệp Chân có chút ngưng trọng còn mang theo một tia rõ ràng bất mãn, làm cho Tử Linh đang tức giận có chút ngẩn người.
- Diệp Chân phát cáu rồi?
- Tử Linh. Ngươi phải hiểu, bây giờ ngươi và Thần Hồn của ta gần như một thể, có vinh cùng vinh, có nhục cùng nhục. Mà ngươi lại không có bản thể, nếu ta chết ngươi có thể tốt hơn ta sao?
- Đến lúc đó, ngươi chính là kêu trời trách đất cầu ta dùng lực lượng bản thể của ngươi, sợ cũng không có cơ hội đó!
- Cho nên. Trong lúc cần thiết, ta vẫn sẽ vận dụng lực lượng bản thể của ngươi?
Ngươi hiểu rõ chứ?
Diệp Chân ngữ khí có chút ý thâm trường.
- Cái này…
Tử Linh cũng hiểu ý của Diệp Chân.
- Thế nhưng lực lượng bản thể của ta.
- Tầm mắt, phóng tầm mắt lớn một chút!
- Ngươi ngủ say ba năm này chỉ tăng tu vi bản thể lên tới nửa thành mà thôi, thế nhưng ngươi có nghĩ tới, nếu có một ngày ta trở nên đủ cường đại, có lẽ ngươi tu luyện mấy ngày đã bù đắp được một năm thậm chí mấy năm tu luyện hiện tại hay không?