Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 767: Ngưng tụ tiên thiên hồn quang?
Trong Huyền Long Vực Vạn Tinh Lâu tổng bộ Ký Hồn Đại Điện, một lão giả áo xám đang có chút nhàm chán xếp bằng ở chính giữa đại điện, thỉnh thoảng nhìn về phía trước trên ngọc các chứa từng dãy ngọc giản.
Ngọc các phía trên cách mỗi ba tấc thì sẽ treo một đàn mộc bài, trên tấm bảng gỗ kia khắc rõ tên, phía dưới mỗi một đàn mộc bài đều lẳng lặng nằm một ngọc giản đen như mực, trong ngọc giản còn ẩn ẩn có hồn quang chớp động.
Đây chính là ngọc gián toàn bộ Chân Huyền đại lục đều có chút trân quý ký hồn ngọc giản, khi là lấy tà lực Vạn Tinh Lâu cũng không pháp vì Vạn Tinh Lâu tất cả hạch tâm thành viên phối hợp ký hồn ngọc giản.
Chỉ có những vị cao tầng ở Vạn Tinh Lâu kia, võ giả có vị trí quan ngại trọng đại mới có thể ở đây lưu lại một mai ký hồn ngọc giản, như người tổng bộ chịu chức vụ quan trọng, lâu chủ các vực phân lâu, phó lâu chủ, một ít chấp sự quan trọng phiên chợ, nhân viên các phe ẩn núp quan trọng, toàn bộ loại hình Vạn Tinh Lâu cung phụng.
Toàn bộ Vạn Tinh Lâu mấy trăm vạn võ giả, có tư cách ở đây lưu lại ký hồn ngọc giản, cũng nhưng mà là hơn ngàn người mà thôi.
Cái ký hồn ngọc giản này sở dĩ trân quý, một là do vật liệu có hạn, chế tác ký hồn ngọc giản cần có Âm Linh Ngọc vô cùng thưa thớt, Âm Linh Ngọc là vật liệu trên đời này ít có thể bảo đảm treo thần hồn không tiêu tan.
Thứ hai trong Vạn Tinh Lâu có thể thi triển gửi hồn bí thuật đỉnh tiêm này còn tồn tại cũng nhưng mà rải rác mấy người, người bình thường thật đúng là không có tư cách kinh động bọn hắn thi thuật.
Nhưng mà, cái ký hồn ngọc giản nàu cũng chỉ là phòng ngừa chu đáo mà thôi, lấy tên tuổi Vạn Tinh Lâu ở trên toàn bộ Chân Huyền đại lục, trên đời này, thật đúng là không có mấy người dám động hay muốn hại Vạn Tinh Lâu mà còn tồn tại.
Ví như trước mắt vị bị phạt đến trông giữ Ký Hồn Đại Điện này tên là lão giả từ phi áo xám, trên người đều có một loại hương vị mục nát.
Hắn bị phạt tới Ký Hồn Đại Điện này đã hai mươi năm, hai mươi năm, một viên ký hồn ngọc giản đều không nát qua, cho nên. Hai mươi năm hắn cũng vây ở Ký Hồn Đại Điện, tối tăm không ánh mặt trời nãy đằng đẵn hai mươi năm rồi.
Có đôi khi, từ phi thậm chí hoài nghi, ngoài những tên kia, có phải hay không quên sự tồn tại của hắn? Hai mươi năm qua, ngoại trừ thùng phân cùng đồ ăn mỗi ngày sẽ có người theo đúng thời gian thanh lý đều đưa tới. Hắn cũng không có rời khỏi đại điện này một bước.
Đây là một loại thời gian có thể làm người nổi điên, có đôi khi, hắn thật sự có một loại xúc động muốn đánh nát một hai viên ký hồn ngọc giản, như thế, hắn có lẽ sẽ có thể bước ra nơi gần như lao tù đại điện.
Lạch cạch!
Trong đại điện đột nhiên vang lên một âm thanh thanh thúy của ngọc nát, từ phi lại ngoài ý muốn không có ngẩng đầu, ngược lại cười khổ tự giễu:
- Nhìn ta xem, nghĩ việc này nghĩ đến đều xuất hiện cả ảo giác..
Lắc đầu, có chút mông lung, ánh mắt từ trên ngọc các trước mắt quét một trận, tựa như không có thay đổi gì nha, ách, ánh mắt thu hồi lại, thần sắc từ phi đột ngột cả kinh, cặp mắt mông lung đột ngột tinh quang nổ bắn ra.
Nát!
Trên ngọc các ký hồn ngọc giản nát một viên!