Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 736: Thông Tí Hỏa Hầu Vương đại lễ
-----
- Đây coi như vận khí của lão phu, hay vận khí của chủ thượng, lần thứ nhất thi triển, đã thành công.
Toàn thân Dương Nhất Quan ô uế đứng lên, tim vẫn còn có chút đập nhanh.
Thân là trưởng lão Ngự Thú Môn, xác xuất thành công của Tỏa Hồn Khôi Lỗi thuật hắn cũng có nghe nói qua. Hạch tâm trưởng lão Ngự Thú Môn mới có tư cách tu luyện Tỏa Hồn Khôi Lỗi thuật này, sau khi không phải cạo chết một ngàn tám trăm nhân mạng, xác xuất thành công mới luyện được bốn thành.
Đây mới là nguyên nhân trước đó Dương Nhất Quan chân chính lo lắng khi Diệp Chân thi thuật, trong Ngự Thú Môn ghi chép, trưởng lão lần thứ nhất tu luyện thi triển Tỏa Hồn Khôi Lỗi thuật này, xác xuất thành công chưa đến nửa thành.
Nhìn Dương Nhất Quan sợ hãi thán phục, Diệp Chân nhẹ nhàng nhếch miệng, vận khí, việc này, cũng không phải dựa vào vận khí.
Nếu dựa vào vận khí, Dương Nhất Quan đã sớm bạo não chết, mà thần hồn Diệp Chân cũng bị thương nặng.
Diệp Chân cẩn thận nghiên cứu qua, mấu chốt để Tỏa Hồn Khôi Lỗi thuật thành công, ngoại trừ thụ thuật giả triệt để phối hợp, quan trọng nhất, còn ở cường độ thần hồn song phương.
Nếu cường độ thần hồn không đủ, Tỏa Hồn Khôi Lỗi thuật chưa hoàn thành, hồn hải thụ thuật giả đã băng tán.
Khi Diệp Chân thi triển Tỏa Hồn Khôi Lỗi thuật, hồn hải Dương Nhất Quan có hai lần kém một chút đã bạo, nhưng thời khắc mấu chốt, Diệp Chân luyện hóa hai cái Ma Hồn u linh trong Ma Hồn điện, dùng thần hồn lực lượng cực kỳ tinh thuần đưa vào trong hồn hải Dương Nhất Quan, ổn định hồn hải Dương Nhất Quan.
Bằng không, Dương Nhất Quan đã sớm bạo thành dưa hấu nát.
- Đây là phù quyết trận pháp Ngự Thú Môn, ngươi tự hành luyện chế trận phù, một ngày sau đó, đưa chúng ta rời đi!
Diệp Chân giao phó nói.
- Chủ thượng, ta lập tức đi làm.
Diệp Chân ghét bỏ bóp lên cái mũi:
- Đi đi đi, nhanh đi tắm một rồi đến, mùi gì mà…
Dương Nhất Quan lúng túng cười một tiếng. Liên tục không ngừng quay người rời đi, khi xoay người, khóe mắt có một tia chua xót, cũng có một tia vui mừng.
Chua xót chính là, Dương Nhất Quan hắn bôn ba hơn phân nửa đời người, kết quả lại bị một thiếu niên hai mươi tuổi nô dịch, hơn nữa, chỉ cần Diệp Chân nghĩ, hắn học tiếng chó sủa cũng phải học vô điều kiện.
Nhân sinh như mộng!
Vui mừng là, mặc dù bị nô dịch, vì tâm nguyện trùng kiến Ngự Thú Môn, phấn đấu hơn nửa đời người, cũng hoàn thành, hơn nữa, nhờ Diệp Chân mưu đồ, uy hiếp lớn nhất Ngự Thú Môn đã bị hóa giải.
Có thể tưởng tượng, chỉ cần hắn không tìm đường chết, Ngự Thú Môn có hy vọng phục hưng!
- Đại ca, sau khi rời đi, ngươi định đi nơi đâu?
Diệp Chân nhìn về phía Thông Tí Hỏa Hầu Vương.
- Đi nơi nào?
Thần sắc Thông Tí Hỏa Hầu Vương có chút không biết giải quyết thế nào:
- Bảy tám trăm năm tối tăm không thấy mặt trời, ta dự định đi khắp nơi, lão gia hỏa Yêu Thần Điện. Ta tự nhiên cũng phải gặp một lần, về phần cuối cùng đặt chân chỗ nào. Nói sau, bảy tám trăm năm, mọi việc đều cảnh còn người mất…
Trên nét mặt có chút phiền muộn khó hiểu, ngược lại làm cho Diệp Chân cũng không biết nói gì!
Chưa tới nửa giờ, Dương Nhất Quan ra ngoài thanh tẩy đột nhiên lảo đảo nghiêng ngã vọt vào: