Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 732: Ngự Thú Môn Hợp Tác Với Yêu Tộc?
-----
Trên thực tế, khi Diệp Chân vừa mới cầm Khôi Lỗi Linh Lục trên tay, hắn đã dùng thần niệm nhìn một lần, có hiểu biết đại khái về nó.
Quả thực giống như lời nói của Hồ Thanh Đồng, bí thuật được ghi trên bản Khôi Lỗi Linh Lục này, không chỉ có thể dùng để nô dịch yêu thú, cũng có thể biến nhân loại võ giả thành nô lệ của bản thân, chỉ cần là vật sống có thần hồn trong trời đất này đều có thể bị nô dịch.
Có một vài điểm khác nhau về việc nô dịch các loại vật sống, ví dụ như muốn nô dịch nhân loại võ giả, có mấy loại phương pháp, nhưng mỗi một loại phương pháp đều có điều kiện phi thường hà khắc.
Ngoài ra, bên trong Khôi Lỗi Linh Lục còn ghi chép các loại bí pháp luyện chế yêu thú khôi lỗi.
Điều làm cho Diệp Chân vui mừng nhất chính là mặc dù Diệp Chân chỉ mới nhìn lướt qua, nhưng vẫn thu được một tin tức tốt: Thông Tí Hỏa Hầu Vương khôi lỗi mà Diệp Chân mới lấy được là có thể sửa chữa, chỉ cần Phong Linh Khôi Lỗi Châu vẫn còn ở đó.
Những điều này này, đều khiến cho Diệp Chân nhận thức được giá trị to lớn của Khôi Lỗi Linh Lục.
Giống như lời Hồ Thanh Đồng nói, dù cho hắn đã nói thần hồn thệ ước, Khôi Lỗi Linh Lục vẫn là có giá trị.
Chẳng qua, muốn Diệp Chân hoàn toàn không dùng bí pháp này với yêu tộc, chỉ cho phép dùng lên trên người nhân tộc, khiến cho Diệp Chân có chút không tiếp thu được.
Vừa đúng lúc này, Thông Tí Hỏa Hầu Vương nhắc tới đền bù tổn thất, Diệp Chân bèn nghĩ tới một ý nghĩ cực kỳ to gan lớn mật.
Chẳng qua, ý nghĩ này có chút mạo hiểm, một khi Diệp Chân nói, rất có thể sẽ khiến cho Thông Tí Hỏa Hầu Vương tức giận.
Mặc dù trước mắt Thông Tí Hỏa Hầu Vương luôn mồm gọi Diệp Chân là huynh đệ, nhưng mà có thực sự coi hắn là thành huynh đệ hay không, vậy thì là hai chuyện khác nhau. Diệp Chân cũng không ngây thơ như vậy.
- Không sai, huynh đệ, đây là người ca ca như ta đã hứa hẹn. Ngươi muốn cái gì để đền bù tổn thất, cứ việc nói, chỉ cần ta có thể làm được, tuyệt đối không nuốt lời!
Thông Tí Hỏa Hầu Vương cam kết.
Nghe vậy, Diệp Chân đảo mắt một vòng, cuối và ánh mắt rơi xuống trên người trưởng lão Dương Nhất Quan của Ngự Thú Môn đang hấp hối:
- Hầu Vương đại ca, ngươi dự định xử trí lão nhân này như thế nào?
- Hắn sao?
Thông Tí Hỏa Hầu Vương hừ lạnh một tiếng:
- Hắn là dư nghiệt duy nhất còn sót lại của Ngự Thú Môn. Bực tức trong bụng bản vương còn chưa hết đâu, bản vương tất nhiên sẽ nuôi hắn sống tốt. Ngày nào bản vương có hứng thú, thì - chơi- với hắn một lát, giải tỏa tâm trạng, cho hắn sống không bằng chết, đều là nhẹ!
Trong góc, Dương Nhất Quan đang hấp hối đột ngột rùng mình một cái, thần sắc thoáng chốc trở nên vô và tuyệt vọng. Trong đôi mắt che kín tử khí. Một cỗ linh lực ba động cực kỳ yếu ớt bống nhiên phát ra từ trên thân Dương Nhất Quan!
Cơ hồ là đồng thời, cánh tay trái Thông Tí Hỏa Hầu Vương nhanh như chớp, điểm liên tiếp vài chỗ trên người Dương Nhất Quan:
- Muốn tự cắt đứt tâm mạch tự sát, ngươi nằm mơ đi! Trước khi bản vương không có nguôi lửa giận, tử vong đối với ngươi mà nói, tuyệt đối là một loại xa xỉ!
Nghe Thông Tí Hỏa Hầu Vương nói vậy, Dương Nhất Quan triệt để tuyệt vọng, mặt mũi tràn đầy đều là vẻ sợ hãi!
Rơi vào trong tay đám yêu tộc này, kết cục của hắn có thể tưởng tượng ra, sẽ có thể thê thảm bao nhiêu thì tất nhiên sẽ thê thảm bấy nhiêu.
- Đại ca, ngươi bị Ngự Thú Môn nô dịch mấy trăm năm, không bằng ngược lại để cho hắn thử một chút cũng bị người khác nô dịch hơn mấy trăm năm. Mất đi tự do, mỗi ngày bị người khác điều khiển bức ép, đó mới là sự đau khổ nhất, bất đắc dĩ nhất.