Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 730: Thà Thành Quỷ, Không Làm Chó.
- Diệp Chân, ngươi ngươi…
Dương Nhất Quan dùng một loại ánh mắt giống như gặp quỷ nhìn lấy Diệp Chân, lại nhìn lên một chút chỗ ngực bụng của mình, gương mặt kinh ngạc. Bởi vì ngay tại lúc vừa rồi, hắn cảm giác Diệp Chân tựa hồ đã từ trong ngực của hắn mà thoát ra ngoài.
Chẳng lẽ nói trước đây Diệp Chân giấu ở trong ngực, có thần thông bí thuật càng kinh khủng sao?
Chủ yếu là Diệp Chân vừa rồi dùng động tác quá đột nhiên, cũng quá nhanh, lợi dụng đúng cơ hội trực tiếp từ lòng đất độn mà ra, giống như ngư dược, từ trong ngực Dương Nhất Quan chui ra, thuận tay còn cướp đi kim sắc ngọc phù trong tay Dương Nhất Quan!
- Dương trưởng lão, ngươi muốn giết chúng ta, ta không có nghe lầm đấy chứ?
Diệp Chân vuốt vuốt trong tay kim sắc ngọc phù cười khẽ.
- Diệp thiếu hiệp, ngươi không nghe lầm, bất quá, ta muốn giết chính là hai con yêu tộc dư nghiệt bọn hắn này, chúng ta thân là võ giả nhân tộc, có thể nào tự giết lẫn nhau đây?
Một bên nói, Dương Nhất Quan một bên nhìn chòng chọc kim sắc ngọc phù trong tay Diệp Chân, đột nhiên một đạo thần niệm ba động đột ngột xông về kim sắc ngọc phù trong tay Diệp Chân.
Cơ hồ là đồng thời vừa rồi yên tĩnh xuống, Thông Tí Hỏa Hầu Vương bạo hống một tiếng, cánh tay bỗng nhiên dài ra, trực tiếp chộp tới Diệp Chân.
Dương Nhất Quan không ngờ lại cách không thần niệm đánh vào kim sắc ngọc phù với ý đồ thôi động Thông Tí Hỏa Hầu Vương, để hắn giết chết Diệp Chân, đoạt lại kim sắc ngọc phù khống chế Thông Tí Hỏa Hầu Vương.
Bất quá, phản ứng Diệp Chân cũng không chậm, cơ hồ là cảm ứng được có thần niệm tràn vào kim sắc ngọc phù, thần niệm Diệp Chân cũng khẽ động, trực tiếp đem kim sắc ngọc phù ném vào giới chỉ trữ vật của của mình!
Bàn tay Thông Tí Hỏa Hầu Vương kia to bằng cái thớt, cơ hồ là hướng ở trên đỉnh đầu, Diệp Chân lơ lửng ở một mét!
Khí tức kim sắc ngọc phù bị ngăn cách, Thông Tí Hỏa Hầu Vương tựa hồ khôi phục lại, hai mắt tràn đầy bạo ngược đang chậm rãi khôi phục thanh minh, một đạo khí tức kinh khủng dị thường đang từ trên thân Thông Tí Hỏa Hầu Vương bay lên.
Thần sắc Dương Nhất Quan lập tức vô cùng tái nhợt, cơ hồ là dùng một loại ánh mắt cầu khẩn nhìn về phía Diệp Chân:
- Diệp thiếu hiệp, nhanh, mau đem kim sắc ngọc phù kia đưa cho ta, bằng không thì ngươi và ta đều cần phải chết!
- Thật sự! Ta không có lừa ngươi! Đem kim sắc ngọc phù đưa ta. Ta có thể phát ra lời thề thần hồn, hứa hẹn trở thành phó môn chủ Ngự Thú Môn dưới một người trên vạn người, thật sự, nhanh. Nhanh đưa ta.
Nhanh lên, cái hầu nô này lập tức sẽ phát điên, nhanh…
Ầm!
Một tiếng vang thật lớn, một bàn tay thô lông xù liền đổ ập xuống đem Dương Nhất Quan trực tiếp tát đến bay ngược bay lên, sau khi trong miệng máu tươi cuồng phúng. Cùng một chỗ phun ra, còn có từng cái răng!
- Hầu nô nha, hơn một trăm năm, bản vương hay là lần đầu tiên nghe được xưng hô hầu nô như thế này, thật sự có đủ cảm giác!
Ầm!
Trong tiếng thét dài Thông Tí Hỏa Hầu Vương, thân hình Dương Nhất Quan như quả bóng da bị vỗ qua vỗ lại đến mức máu tươi phun ra một ngụm lại một ngụm, hết lần này tới lần khác còn nhảy nhót tưng bừng, xương cốt cũng không có gãy hơn mấy cây, nhưng mà tiếng kêu thảm thiết thì lại vang lên không ngừng!