Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 714: Trước Sau Đều Là Đường Chết?
- Hồ tiểu thư, chúng ta ở trên mặt hồ tìm kiếm như thế này là không có bất kỳ kết quả gì!.
Trong linh thuyền thiếu một con mắt to, Dương Nhất Quan một bên khuyên, một bên cười khổ.
- Không sai, nếu tiếp tục đi loanh quanh bên cạnh Vạn Linh Hồ như thế, nhỡ gặp phải Độc Vĩ Giải Vương, chúng ta còn có ai có thể sống?.
Trong giọng nói Ảnh Nhận Thiệu Mạc ẩn chứa mấy phần bi ai, càng nhiều lại là sự sợ hãi!
Lúc trước đụng phải Độc Vĩ Giải Vương, Biên Hữu cùng Mã Dược trực tiếp tử vong, ngay cả cặn xương cũng không tìm được. Nếu không phải sau khi Độc Vĩ Giải Vương nuốt Diệp Chân bèn không rõ tại sao mà rời khỏi, thì không biết bọn họ còn phải chết bao nhiêu người.
Nhưng vấn đề là, lúc này Hồ Thanh Đồng cố chấp khăng khăng muốn ở trên mặt hồ tìm kiếm, hết lần này tới lần khác Bách Độc Thượng Nhân Lam Thủy Kiều có uy vọng cao nhất cũng không ngăn cản. Hai người bọn họ, lúc này cũng chỉ có thể tạm thời dựa theo ý của Hồ Thanh Đồng, ở trên mặt hồ tìm tòi một vòng.
Chẳng qua, mỗi giây phút ở trên mặt hồ, tim của bọn hắn đều treo ở trên cổ họng, trước đây Độc Vĩ Giải Vương đã khiến cho bọn hắn bị dọa sợ chết khiếp.
Hiện giờ đã ở trên mặt hồ tìm tòi gần hai canh giờ, mắt thấy sắc trời đã trở tối, nếu không thể rời khỏi trước khi trời tối hẳn, Vạn Linh Hồ về đêm càng thêm nguy hiểm, càng thêm kinh khủng, bọn hắn không khỏi cùng nhau nhìn về phía Bách Độc Thượng Nhân Lam Thủy Kiều.
- Thanh Đồng, bọn hắn nói không sai! Chúng ta tiếp tục tìm tòi như này là không có bất cứ hi vọng gì! Đã qua hai canh giờ, dù là vương giả Khai Phủ cảnh cũng không có cách nào sinh tồn trong thủy vực của Vạn Linh Hồ lâu như vậy!
Khiến cho mọi người đều có chút kinh ngạc là, thái độ của Lam Thủy Kiều đối với Hồ Thanh Đồng vô cùng nhẹ nhàng, không mạnh bạo giống như đối đãi với những người khác.
Cho dù hắn biết rõ chuyện này không thể nào, cũng không kiên quyết phản đối nàng!.
- Cũng nên thử một chút, là bọn hắn dẫn đi.....
Xoẹt!.
Đột nhiên, phía dưới linh thuyền vang lên tiếng nước chảy ào ào. Thanh âm này khiến cho sắc mặt của mọi người lập tức thay đổi.
- Thanh âm gì?
- Phía dưới có cái gì?
- Chẳng lẽ Độc Vĩ Giải Vương lại tới?
Sắc mặt của mọi người trong nháy mắt này đều trở nên vô cùng khẩn trương.
Cơ hồ là đồng thời, một cột nước bắn lên trời. Dựa theo bản năng, bốn vị Chú Mạch cảnh trên linh thuyền đồng thời bùng lên linh quang quanh thân, định công kích cột nước.
- Đừng ra tay, là chúng ta!.
Tiếng cười thanh thúy của Phong Khinh Nguyệt vang lên.
- Là bọn hắn sao?
- Đừng ra tay, là Diệp Chân cùng Phong Khinh Nguyệt!.
Trong tiếng kinh hô, cột nước tan đi, Diệp Chân ôm Phong Khinh Nguyệt từ trên chậm rãi rơi xuống linh thuyền.
Người thứ nhất há hốc mồm chính là Dương Nhất Quan.
- Diệp thiếu hiệp, các ngươi.... Các ngươi lại có thể còn sống trở về?.
Diệp Chân trợn mắt.
- Thế nào, muốn chúng ta chết?
- Không phải, không phải!
Dương Nhất Quan liên tục vẫy tay, vây quanh Diệp Chân cùng Phong Khinh Nguyệt xoay một vòng lớn, nhìn chăm chú khiến cho Phong Khinh Nguyệt vốn dĩ hơi đỏ mặt càng thêm không được tự nhiên âm thầm bấm một vào lòng bàn tay của Diệp Chân!