Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 710: Trong hồ kinh biế
- Nhìn, nhanh, là linh chu!
- Diệp thiếu hiệp, Vân Dực Hổ Vương quả thật có thể mang linh chu về!
- Thành, sư tôn, xong rồi!
Khi linh chu to lớn xuất hiện trong tầm mắt mọi người, tất cả mọi người vẫn luôn chăm chú nhìn mặt hồ hoan hô lên, Mã Dược đại đệ tử Ngự Thú Môn càng như một đứa bé ngạc nhiên hoan hô lên.
Khi linh chu đập vào mi mắt, Diệp Chân lại có một loại cảm giác mệt lả.
Vân Dực Hổ Vương đến bờ bên kia dùng hơn nửa canh giờ, điều khiển linh chu trở về lại dùng hai canh giờ, trong vòng ba canh giờ, tinh thần Diệp Chân đều khẩn trương cao độ, vô cùng tập trung, lưng sớm đã đổ mồ hôi ẩm ướt lộ rõ.
Dưới tình huống bình thường, mồ hôi ẩm ướt trọng y đối với Chú Mạch cảnh cường giả, cơ hồ là không thể nào.
Rống!
Khi linh chu cập bờ, Vân Dực Hổ Vương tiểu Miêu phát ra một tiếng rống cực độ hưng phấn, nhảy lên một cái, bay về phía Diệp Chân.
Mọi người ở đây cho rằng hình thể to lớn của Vân Dực Hổ Vương sẽ bổ nhào vào Diệp Chân, hình thể tiểu Miêu đã từ hơn trăm mét thu nhỏ lại đến cỡ bàn tay, như một sủng vật nhào tới trong ngực Diệp Chân, rốt cuộc tìm không ra một tia Hổ
Vương bá khí.
Diệp Chân nhẹ nhàng vuốt ve tiểu Miêu, an bài tiểu Miêu đang hưng phấn dị thường, lắng nghe tiểu Miêu sau khi hoàn thành khiêu chiến vui sướng.
- Lão phu gắn bó với yêu thú đã lâu, nhưng yêu thú thông linh như thế, Vân Dực Hổ Vương này chính là cái thứ nhất, linh tính yêu thú cực giai khác, sợ là chưa được một phần mười Vân Dực Hổ Vương!
Than thở, ánh mắt yêu thích của Dương Nhất Quan, hận không thể đoạt lấy Vân Dực Hổ Vương.
- Linh chu đã đến đây, vậy chúng ta cũng đừng nên trì hoãn thời gian, nhanh chóng thông qua Vạn Linh Hồ này!
Bách Độc thượng nhân Lam Thủy Kiều nói.
- Tốt!
Dương Nhất Quan gật đầu nói:
- Thừa dịp sắc trời còn sớm, sớm một chút đến bờ bên kia, vậy chúng ta lên thuyền đi!
Diệp Chân ôm tiểu Miêu đi đầu nhảy lên linh chu, thuyền thủ là một đống xương khô thu hút Diệp Chân. Nhất là trên cổ, còn buộc lấy xiềng xích cực kỳ nặng nề.
- Đây cũng là khóa linh thuyền của Ngự Thú Môn dùng để khống chế linh chu yêu bộc, gần trăm năm không người quan tâm, rất có thể là bị chết đói.
Nhìn thấy ánh mắt Diệp Chân, Dương Nhất Quan giải thích một câu.
Rất nhanh, tất cả mọi người theo thứ tự leo lên linh chu. Thần Toán Tử Biên Hữu hai chân đã mất như đống thịt cũng bị ảnh nhận Thiệu Mạc cõng lên linh chu.
Một đêm trị liệu, thương thế ngoài thân của Biên Hữu đã khôi phục được bảy tám phần, nhưng, linh lực vẫn không cách nào vận chuyển tự nhiên, rất nhiều lục phủ ngũ tạng bị xuyên thủng còn trong quá trình khôi phục.
- Để lão phu tới lái thuyền!
Dưới chân Dương Nhất Quan tràn ra một vòng sóng linh lực, linh chu vừa mới đến bờ lập tức như mũi tên giận bắn ra, lan ra từng vòng từng vòng gợn sóng.
Uy áp thi cốt Phúc Hải Hổ Sa Vương dùng làm linh chu quả nhiên kinh khủng, xa xa, khi còn cách trong vòng hơn mười dặm. Phương xa trong thủy vực các loại yêu thú hình thể to lớn như con thỏ con bị giật mình bơi tứ tán, con đường phía trước dọc theo thuỷ vực lập tức trống không.