Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 707: Không Phải Ngươi Không Thể?
- Cố ý?
- Ta chính là cố ý! Ngươi lại có thể như thế nào đây?
- Ta không cho hắn cơ hội sao?
- Ta lấy mạng dò đường, người khác đều có thể cùng lên đến, Biên Hữu hắn đang làm cái gì?
- Ta cho Biên Hữu đường sống, ta cho hắn cơ hội, là tự hắn đa nghi, muốn người khác dùng mệnh dò đường cho hắn, chính hắn muốn chết, trách được ai?
- Lòng tốc độ từ lòng bàn chân của hắn hơi nhanh một chút, đã sớm thông qua hốc cây, có phải thảm như hiện tại sao?
- Ngươi còn chất vấn ta, ngươi hẳn là nên hỏi chính Biên Hữu hắn!
Diệp Chân liên tiếp hỏi lại, trực tiếp làm cho ảnh nhận Thiệu Mạc nộ khí trùng thiên chất vấn Diệp Chân há hốc mồm.
Tinh tế nghĩ lại, Diệp Chân nói thật là có mấy phần đạo lý, khi thông qua sinh tử lộ, Biên Hữu thật sự là quá trò đùa.
Nhưng mà, Biên Hữu trực tiếp thảm thành như vậy, coi như sau khi thương thế lành, cũng sẽ thành phế nhân, mọc ra đan dược tàn chi, mặc dù có nhưng cũng là bảo bối có tiền mà không mua được, ảnh nhận Thiệu Mạc vẫn còn có chút giận.
Cũng có chút nhờ giúp đỡ nhìn về phía Bách Độc thượng nhân Lam Thủy Kiều, muốn nàng đến giữ gìn lẽ phải.
Đáng tiếc, Thiệu Mạc chờ đến chỉ là một tiếng thở dài của Bách Độc thượng nhân Lam Thủy Kiều.
Việc này bảo nàng phán thế nào?
Diệp Chân xác thực có ý hại người, nhưng tất cả những thứ này đều xây dựng trên cơ sở Biên Hữu tự tư không tin Diệp Chân.
Trước đó, Diệp Chân đã cuồng thúc giục mấy lần, dù Biên Hữu nghe một lần, cũng không rơi xuống hoàn cảnh sống không bằng chết như thế.
Chỉ có thể nói, nhất ẩm nhất trác (ý bảo số mệnh), đều có thiên định.
Trước đây nếu Thần Toán Tử Biên Hữu là không khởi ý mưu hại Diệp Chân, sợ cũng không tao ngộ như hiện tại.
Ai đúng ai sai, nói thế nào mới được?
Dưới ảnh nhận Thiệu Mạc mãnh liệt yêu cầu, đám người dừng lại ở đây một ngày, lưu cho Biên Hữu một chút thời gian khôi phục.
Lúc này đã đến nửa đường thăm dò Vạn Thú Cốc, ảnh nhận Thiệu Mạc mang theo Biên Hữu đường cũ trở về đó là muốn chết. Đuổi theo đội ngũ thì thương thế Biên Hữu lại không cho phép.
Cũng may ở đây đều là hạng người thông tình đạt lý, thương lượng một chút, ngay tại chỗ nghỉ ngơi một ngày, chờ đợi thương thế Biên Hữu có chỗ khôi phục mới tiếp tục thăm dò.
Biên Hữu dưỡng thương, đám người cũng sẽ không nhàn rỗi. Đều tập hợp một chỗ nghiên cứu một chút phương pháp thông qua một đạo phòng ngự tiếp theo của Vạn Thú Cốc.
Sau khi thông qua điểm cuối sinh tử lộ đến hốc cây, dưới bầu trời đầy sương mù khói trắng đi lên trước vài trăm mét, cảnh sắc trước mắt biến đổi, hồ chỉ riêng tinh tế, lục gợn lăn tăn, đúng là một hồ nước không nhìn thấy bờ.
- Đây là huyễn cảnh?
Diệp Chân hơi nghi hoặc một chút.
- Không phải huyễn cảnh, là một hồ nước chiếm diện tích cực lớn, chúng ta xưng là Vạn Linh Hồ.
Dương Nhất Quan nói.
- Thật là hồ nước?
Nói xong, Diệp Chân đi lên hai bước. Thử nghiệm đi chạm vào nước hồ.
- Đừng!
Cơ hồ là đồng thời, Dương Nhất Quan kinh hô ngăn cản, mà ngón tay Diệp Chân đã sờ hướng về phía nước hồ.