Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 705: Diệp Chân Đáp Lễ
Trong sát na mọi người nhìn về phía Diệp Chân, Biên Hữu hiên ngang lẫm liệt đề nghị, chẳng qua, ánh mắt của hắn nhìn thế nào cũng có cảm giác không có ý tốt.
- Diệp Chân, một con yêu bộc mà thôi, ngươi cống hiến nó để cho đoàn người chúng ta có một con đường sống. Nếu may mắn còn có thể sống được trở về, các ngươi nói làm sao....
- Nằm mơ!
- Mạng của Vân Dực Hổ Vương của ta quý giá hơn cái mạng chó của ngươi nhiều!
Muốn lấy mạng đi điền hố, lấy mạng chó của ngươi còn tạm được!
Diệp Chân mắng không lưu tình chút nào.
- Khốn nạn!
Biên Hữu nghe vậy đỏ bừng mặt, vẻ mặt tức giận nhìn về phía Bách Độc Thượng Nhân Lam Thủy Kiều:
- Lam Thượng Nhân, làm sao bây giờ, ngươi nói đi?
- Diệp Chân, cho dù ngươi không đồng ý thì ngươi cũng không cần nhục mã Biên đại sư như thế mà?
Thiệu Mạc mở miệng.
- Tự làm tự chịu, ngươi tự cho phép ngươi làm, mà không cho ta nói! Can đảm thì ra tay đi, ai giết chết ai còn không chắc chắn đây!
Diệp Chân cười lạnh, tỏ vẻ muốn chiến đấu quyết sinh tử với Biên Hữu.
Ảnh Nhận Thiệu Mạc đột ngột tiến lên một bước, sát khí bắn ra bốn phía. Nhưng mà trên gương mặt Biên Hữu lại có chút e ngại, hiển nhiên hắn trước đây bị một chiêu của Diệp Chân làm sợ.
- Được rồi! Không cần cãi nhau. Nếu còn muốn thăm dò Vạn Thú Cốc, đều im miệng cho lão thân. Lúc sau ai còn gây sự nữa, lão thân sẽ tự mình đưa hắn ra ngoài!
Bách Độc Thượng Nhân Lam Thủy Kiều nổi giận quát, ngoại trừ Diệp Chân, tất cả mọi người đều hoảng sợ mà câm như hến.
Về phần tại sao Bách Độc Thượng Nhân lại có uy phong lớn như thế?
Nguyên nhân rất đơn giản, Bách Độc Thượng Nhân có tu vi cao tới Chú Mạch cảnh bát trọng, cao nhất trong đám người này, đặt vững địa vị không người có thể rung chuyển của nàng ở chỗ này.
Võ giả bát mạch Thiên mạch, Chú Mạch cảnh bát trọng đỉnh phong, dù là ở nơi đâu cũng cực kỳ hiếm thấy, chớ nói chi là nàng còn có bản lãnh dùng độc tuyệt diệu.
- Chư vị hãy suy nghĩ biện pháp, lẽ nào chúng ta phải bị giam ở chỗ này suốt đời?
Lam Thủy Kiều nói.
- Đã có người không nỡ yêu thú của mình, vậy thì cũng chỉ có thể rút thăm sinh tử, ai rút trúng lá thăm tử, người đó lên trước!
Biên Hữu lần nữa đề nghị.
- Ngươi rút trúng, ngươi dám lên sao?
Diệp Chân cười nhạo!
- Lão phu có cái gì không dám!
Biên Hữu cứng cổ nói.
- Vậy thì tốt, chúng ta bây giờ hãy tới.....
- Không nên vội, không thể rút thăm sinh tử được! Tất cả chúng ta đều là tới tìm bảo vật, không phải tới tìm cái chết!
Lam Thủy Kiều ngăn cản hai người cãi lộn.
- Như này không được, như kia cũng không được, vậy phải làm sao bây giờ?
Biên Hữu cực kỳ bất mãn.
- Đáng tiếc, lão thân có mấy con dị chủng linh xà, tốc độ nhanh như tia chớp, hẳn là có thể tránh thoát những công kích kia để đến điểm cuối cùng của con đường sinh tử....
Không đợi Lam Thủy Kiều nói hết lời, Dương Nhất Quan vội vã reo lên:
- Lam Thượng Nhân, dị chủng linh xà của ngươi quý giá lắm sao? Nếu là ngươi chịu bỏ ra chúng nó, sau này lão phu sẽ đền bù tổn thất ngoài định mức cho ngươi!
Ngươi có thể để cho chúng nó thử một chút!
- Dương trưởng lão, ngươi nghe lão thân nói xong đã. Mặc dù dị chủng linh xà của lão thân có thể dựa vào tốc độ của chúng nó mà sống đến điểm cuối con đường sinh tử. Nhưng mà bên trong con đường sinh tử, sương mù nồng đậm khó nhìn, chúng ta đều sẽ không thể nhìn thấy đường đi.