Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 701: Khách Tới Ngoài Ý Muố
- Dương Quan Nhi, trong những người ngươi mời tới, lại còn có loại người không biết xấu hổ này sao?
Lúc Diệp Chân nhìn thấy lão giả mặc cẩm y kia, đồng thời lão giả cũng nhìn thấy Diệp Chân cùng Phong Dịch Tín, mở miệng bèn nói lời ác độc tổn thương người khác!
Lần này, Diệp Chân cũng không nhịn được nữa.
- Lão già kia, ngươi lặp đi lặp lại nhiều lần nói năng lỗ mãng, đừng trách ta không khách khí!
Nổi giận quát lên một tiếng, linh lực quanh thân Diệp Chân bùng lên, sát ý tuôn trào mà ra, khóa chặt lão giả mặc cẩm y kia.
Diệp Chân định ra tay giáo huấn cái lão già cậy già lên mặt, miệng phun phân này.
- Muốn giáo huấn ta, chỉ bằng ngươi sao? Tu vi Chú Mạch cảnh nhất trọng cũng dám ở trước mặt lão phu nói năng bậy bạ....
Ầm ầm!
Ánh sáng sấm sét màu đen nhánh bay ra trong lòng bàn tay Diệp Chân, trực tiếp đổ xuống đầu của lão giả mặc cẩm y. Cho dù lão giả này có tu vi cao tới Chú Mạch cảnh thất trọng, trong lúc bất ngờ không kịp đề phòng, cũng bị sét đánh trúng người mà không nhịn được run rẩy kịch liệt.
Trong sát na ánh sáng sấm sét lóe lên, Dương Nhất Quan kinh hãi hô lên.
- Đừng!
- Diệp thiếu hiệp, đừng!
Cùng một lúc, không chỉ là Dương Nhất Quan, Phong Khinh Nguyệt, còn có một võ giả trung niên hai tay cầm dao găm khác, cũng trợn tròn con mắt.
Bởi vì ngay trong lúc ánh sáng lóe lên, thân hình Diệp Chân đã giống như quỷ mị dán sát vào sau lưng của lão giả, một ngón tay lấp lóe ánh sáng đã gần chạm vào điểm yếu huyệt Thái Dương trên đầu lão giả.
Đám người Dương Nhất Quan thậm chí còn chưa nhìn thấy rõ động tác của Diệp Chân, tốc độ vừa rồi của Diệp Chân thật sự là quá nhanh, quả là nhanh tới cực hạn.
Trong phạm vi nhất định, có địa từ lực trường gia trì, tốc độ của Diệp Chân cơ hồ là vô địch.
Chỉ cần Diệp Chân phun ra linh lực một cái, trong thời gian ngắn sẽ có thể khiến cho lão giả mặc cẩm y mất mạng.
- Diệp thiếu hiệp, có chuyện gì từ từ nói. Đừng.... Đừng....
Trên vẻ mặt Dương Nhất Quan lộ ra sự giật mình, dù thế nào thì hắn cũng không nghĩ tới những người hắn vừa mới mời đến lại muốn sát hại lẫn nhau.
Hơn nữa, nhìn qua Diệp Chân có vẻ có tu vi thấp nhất, vậy mà chỉ dùng một chiêu đã bắt được lão giả mặc cẩm y có tu vi cao tới Chú Mạch cảnh thất trọng.
Mặc dù Diệp Chân có hành vi đánh lén, nhưng mà, đổi thành một vị võ giả Chú Mạch cảnh tam tứ trọng khác trong loại tình huống này, dù là một vị võ giả Chú Mạch cảnh thất trọng đỉnh phong cũng không thể nào đánh lén võ giả Chú Mạch cảnh tam tứ trọng kia thành công.
Nhưng Diệp Chân lại làm được.
Lần đầu tiên Dương Nhất Quan phát hiện ra khả năng Diệp Chân còn cường đại hơn so với trong tưởng tượng của hắn.
Bên kia, tên võ giả trung niên cầm dao găm trong tay nhẹ nhàng nhảy lên, thần niệm khóa chặt Diệp Chân:
- Thả hắn ra!
Diệp Chân không hề để ý tới hắn. Phong Khinh Nguyệt lại chủ động tiến lên, bảo hộ ở bên cạnh Diệp Chân.
- Lão già, ngươi dám mắng một câu nữa thử xem!
Diệp Chân ấn vào huyệt nguy hiểm, nổi giận quát lão giả mặc cẩm y, suýt thì nước bọt sắp phun lên trên mặt lão giả đó.