Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 686: Căn Bản Chính Là Một Câu Chuyện Cười
- Ta nói Lão Hầu, ngươi bây giờ càng ngày càng vô dụng? Uống chút rượu mà ngay cả bát rượu đều cầm không vững....
Nhìn thấy Hầu Bá đánh rơi bát rượu, Phù Lãng chỉ vào Hầu Bá tùy ý cười ha hả.
Thế nhưng cười ha hả một lát, hắn liền sửng sốt ngừng lại, bởi vì hắn phát hiện, vẻ mặt Hầu Bá có điều gì không đúng.
Chỉ là làm vỡ cái bát rượu, không đến mức lộ ra vẻ mặt kinh hãi muốn chết.
Không chỉ Hầu Bá, ngay cả Ngư Tiêm ngồi chếch đối diện hắn cũng bỗng nhiên ngồi ngay ngắn lên, thần sắc trở nên phi thường nghiêm túc.
Chậm rãi quay đầu, tròng mắt Phù Lãng chợt hoảng sợ lồi ra, thần sắc đột ngột cũng biến thành kinh hãi muốn chết!
- Diệp.... Diệp đường chủ, ngươi thoát ra được từ lúc nào?
Trải qua lúc ban đầu bối rối, Hầu Bá lập tức trấn định lại, nháy mắt ra hiệu với Phù Lãng, Ngư Tiêm. Hai người đều là kẻ thành thạo lão làng trong giang hồ, lập tức phản ứng lại, thần sắc trở nên bình thường.
Chỉ là cố gắng che giấu, cũng khó có thể giấu được vẻ kinh sợ trong đôi mắt bọn họ.
Mới đây bọn hắn đặt bẫy hãm hại Diệp Chân, là tình thế nguy hiểm chắc chắn phải chết.
Độ khó của cái bẫy, bất kể là yêu thú công kích hay thiên địa chi uy, chỉ sợ rằng cho dù Khai Phủ cảnh vương giả rơi vào hoàn cảnh đó, cũng phải trọng thương, mà Diệp Chân chỉ là một võ giả Chú Mạch cảnh nhất trọng, vẫn sống sờ sờ mà thoát ra, bọn hắn làm sao có thể tượng tưởng ra?
- Thế nào, ta không thoát ra, chẳng lẽ chờ các ngươi chém xuống đầu của ta đi lĩnh thưởng?
Diệp Chân cười lạnh một tiếng.
Vừa rồi những người này nói chuyện với nhau, hắn đã nghe được tất cả. Hắn có thể xác định, người đứng phía sau màn muốn đối phó Diệp Chân chính là đường chủ Nội Sự đường - Chu Lệnh.
Về phần Chu Lệnh tại sao lại muốn đối phó Diệp Chân, Diệp Chân đoán chừng, tám chín phần mười là do Chu Lệnh nghi ngờ cái chết của nhi tử liên quan tới hắn.
Điểm này, Diệp Chân rất rõ ràng.
Loại chuyện này, không cần chứng cứ, chỉ cần có hoài nghi, cũng có lẽ là do một, hai người cố ý châm ngòi liền có thể gây họa.
Mà lúc trước Phù Lãng nhắc tới linh lực bẫy rập bố trí trong động, xác thực rất cao minh. Linh lực bẫy rập ngăn chặn một đầu ra của đường ngầm, muốn không kích hoạt linh lực bẫy rập mà đi qua, căn bản không thể.
Nhưng linh lực bẫy rập của bọn hắn chỉ ngặn chặn đường đi, lại không thể ngăn chặn cả tầng đất phía dưới. Người khác thì không có cách nào để tránh khỏi linh lực bẫy rập, nhưng mà đổi thành Diệp Chân, chỉ cần độn thổ chừng mười mấy thước mà thôi.
Lời nói của Diệp Chân đồng thời làm cho sắc mặt của ba người Hầu Bá, Phù Lãng, Ngư Tiêm biến đổi.
- Ngươi đã nghe thấy hết rồi?
Ngư Tiêm giật mình!
- Các ngươi cảm thấy như thế nào?
Diệp Chân hỏi lại:
- Chu Lệnh cho các ngươi bao nhiêu thù lao, mua các ngươi ra tay giết ta?
Mặc dù Diệp Chân không trực tiếp trả lời, nhưng câu hỏi lại đã thể hiện đáp án.
Nghe vậy, Ngư Tiêm cùng Hầu Bá đồng thời trừng mắt nhìn về phía Phù Lãng. Ý tứ rất đơn giản, chính là đang chất vấn Phù Lãng bố trí linh lực bẫy rập vì cái gì không có tác dụng, không chỉ để cho Diệp Chân nghe thấy toàn bộ bọn họ nói chuyện, còn để cho sau khi Diệp Chân lặng yên không tiếng động thoát ra ngoài, bọn hắn mới phát hiện.
Vốn dĩ, nếu Diệp Chân có một phần vạn cơ hội sống sót thoát ra ngoài, bọn hắn vẫn có kế hoạch chuẩn bị tiếp theo.
Phù Lãng nhìn chằm chằm Diệp Chân, giờ phút này nỗi khiếp sợ trong lòng hắn đã không có cách nào hình dung.
Danh hiệu Quỷ Ảnh Tử của hắn cũng không phải chỉ nói suông. Hắn bố trí linh lực bẫy rập, ngay cả Khai Phủ cảnh vương giả đều không thể vô thanh vô tức tránh ra.
Chỉ cần bố trí thành công, bất kỳ người nào muốn cưỡng ép vượt qua linh lực bẫy rập, đều sẽ bị hắn phát giác.
Nhưng đến hiện tại, hắn vẫn không có bất kỳ cảm ứng gì, linh lực bẫy rập vẫn nguyên lành như cũ.
- Nói cho ta biết, địa điểm mà Chu Lệnh ước định gặp mặt các ngươi. Ta có thể cân nhắc tha cho các ngươi một mạng!
Diệp Chân đột nhiên chỉ vào Hầu Bá, Phù Lãng, Ngư Tiêm ba người nói.