Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 682: Hang Ổ
Phù quang của Hầu Bá bay ra không bao lâu sau, một võ giả toàn thân bẩn thỉu liền xông ra từ bên trong Hắc Tu Sơn, trong nháy mắt tụ tập cùng một chỗ với đám người Hầu Bá.
- Tại sao ngươi lâu như thế mới đến. Ta chờ ở nơi đó hơn một tháng, sắp thành người rừng rồi!
Tên võ giả này tức giận ra mắt.
Chẳng qua, dáng vẻ người này quả thật cũng rất chật vật. Trên dưới toàn thân tràn đầy dầu đen bẩn thỉu dính nhớp, tóc rối tung như ổ chim, tản ra một mùi hương khó ngửi tựa như đồ thiu. Nếu vừa rồi hành động đi lại không thể hiện là một võ giả có thực lực mạnh mẽ, chợt nhìn thoáng qua, người khác còn tưởng rằng hắn ta là một tên ăn mày đây.
- Ây.... Bởi vì một vài việc nên chậm trễ chút. Yên tâm, đã ước định thù lao một ngày 50 khối Trung phẩm Linh Tinh rồi, sẽ không thiếu ngươi một hào!
- Yêu thú đâu?
Hầu Bá hỏi.
- Luôn luôn hoạt động xung quanh khu vực Hắc Tu Sơn, ngẫu nhiên đi ra một chút.
Trong vòng một tháng này, nó chỉ ra ngoài hai lần, thời gian mỗi lần ở bên ngoài cũng sẽ không vượt qua trăm hơi thở.
- Những tình báo khác thì ta đã nói ở trong phù tấn. Nếu các ngươi định săn giết nó, ta đề nghị các ngươi....
- Được rồi, chúng ta biết phải làm gì. Đây là thù lao của ngươi!
Hầu Bá rất thô bạo đánh gãy lời nói của người võ giả kia, tiện tay ném một nhẫn trữ vật cho hắn!
Nghe thấy vậy, Diệp Chân giật mình, người này vậy mà ở nơi này đợi hơn một tháng? Nhưng mà bọn hắn rõ ràng đi tới nơi đây mới mất thời gian nửa tháng mà thôi?
Trong lòng Diệp Chân không khỏi khẽ động.
Nhìn nhẫn trữ vật một cái, dùng thần niệm kiểm tra bên trong một hồi, võ giả giống ăn mày kia hài lòng gật đầu nhẹ, chớp mắt đã rời đi.
- Tên võ giả này có hợp tác lâu dài với thần giáo chúng ta, dựa vào bán tình báo kiếm linh thạch mà sống. Lần này Vô Ảnh Xuyên Sơn Thú chính là do hắn phát hiện ra!
Hầu Bá giới thiệu về người này cho Diệp Chân một câu, lại hỏi:
- Các ngươi đều không cần nghỉ ngơi và hồi phục? Nếu không cần thì chúng ta lập tức đi làm việc!
Việc này, bọn họ đương nhiên đều không cần!
Hầu Bá lại tiện tay bứt lên một bụi cỏ lá rất cao dài màu đen trải trên mặt đất của Hắc Tu Sơn. Tên của Hắc Tu Sơn cũng là bởi vì loại cỏ này mà có. Hầu Bá chà xát đám cỏ trong hai lòng bàn tay vào nhau, đám cỏ liền chảy ra chất lỏng dính màu đen nhánh. Hầu Bá liền tùy ý bôi lên trên người.
- Mọi người đều làm theo ta. Loại cỏ này chính là một trong những thức ăn của Vô
Ảnh Xuyên Sơn Thú. Chất lỏng của nó chất lỏng có thể che giấu mùi của chúng ta, khiến cho Vô Ảnh Xuyên Sơn Thú không dễ mà phát hiện ra chúng ta!
- Ta ghét nhất loại nhiệm vụ này! Sau khi trở về, ngâm tắm mấy ngày đều không hết loại mùi này!
Phụ nhân trung niên xinh đẹp Ngư Tiêm bất mãn nói.
- Hắc hắc, yên tâm, ta sẽ không chê ngươi!
Phù Lãng bị bôi thành Quỷ Ảnh Tử, gương mặt hèn mọn, một bên cười, một bên lau chất lỏng của đám cỏ khắp người.
- Cút đi!
Ngư Tiêm đá một chân. Chợt nhìn thoáng qua, có vẻ là đá trúng người, thế nhưng trong nháy mắt tiếp theo, tiếng cười bỉ ổi của Phù Lãng liền vang lên sau lưng Ngư Tiêm. Biệt hiệu Quỷ Ảnh Tử của Phù Lãng Quỷ cũng không phải gọi chơi.
Diệp Chân cũng làm theo, hắn cảm thấy hương vị của chất lỏng này cũng có thể chịu được, không phải quá khó ngửi.