Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 662: Đối Chiến Với Diêm Dịch Quâ
Ngày hôm sau Diệp Chân ở Tiên Quang Sơn, bình tĩnh ngoài ý liệu.
Diệp Chân vốn cho rằng giáo chủ sẽ tới căn dặn một phen, dù sao trận chiến đấu ngày mai sẽ quyết định kết quả cuối cùng.
Chẳng qua, cho tới khi Diệp Chân nằm nghỉ, Giản Thiên Hùng cũng không tới quấy rầy. Chỉ là sau khi trời sáng, giáo chủ nhìn thấy hắn ở dưới đài luận võ, mới nói với hắn một câu.
- Trận chiến ngày hôm nay, chỉ cần ngươi làm hết sức, mặc kệ kết quả cuối cùng như thế nào, tất cả ban thưởng mà thần giáo từng hứa hẹn sẽ thưởng toàn bộ cho các ngươi!
Câu nói này không chỉ nói với Diệp Chân, mà kể cả Niên Tinh Hà cùng Tả Hùng.
Khi nói câu nói này, so sánh duy nhất chính là gương mặt đen xì của giáo chủ
Trường Sinh giáo Âm Trường Sinh ở chếch đối diện. Ngược lại, gương mặt Giản Thiên Hùng thì vui vẻ rực rỡ.
- Hôm nay là ngày Quy Linh bài danh thi đấu thứ ba, cũng là ngày cuối cùng. Tiếp sau đây, chuẩn bị bắt đầu luận võ, xin các vị chú ý!
Thiên La Môn chủ - Vu Mộng Sơn lần nữa bắt đầu chủ trì luận võ, chỉ là sắc mặt rất kém cỏi, cũng rất nghiêm túc.
Ma Âm công tử Thương Lệnh Kỳ đã đứng ở bên trong trận doanh của Thiên La Môn.
Loại tổn thương của hắn ngày hôm qua, nếu đổi thành người bình thường thì chắc hẳn phải chết, nhưng đối với võ giả có tu vi cao cường, lại được trưởng bối cao thủ dốc hết sức trị liệu, thời gian một đêm liền có thể khôi phục được khá nhiều, cũng là chuyện bình thường.
Chỉ là, sắc mặt của Thương Lệnh Kỳ vẫn vô cùng tái nhợt, còn trắng nhợt hơn giấy!
- Trận đấu đầu tiên vòng thứ nhất, số hai lên rút thăm!
Hôm qua Thương Lệnh Kỳ là người bị rút thăm, số một Tạ Trí hôm qua là người rút thăm vòng cuối cùng, cho nên hôm nay vòng thứ nhất liền do số hai Thương Lệnh Kỳ trực tiếp rút thăm.
Trên bầu trời, xuất hiện trước mặt Thương Lệnh Kỳ chỉ có năm cái thẻ thăm bằng trúc. Hai ngày qua đi, trải qua mười trận đấu, còn có năm người chưa lên đài chiến đấu.
Đầu ngón tay run lên, Thương Lệnh Kỳ tiện tay điểm thăm trúc ở chính giữa.
Thẻ thăm trúc rơi xuống đất, vỡ nát bùn đất bọc kín mặt ngoài của thẻ thăm trúc, lộ ra số thẻ bên trong.
- Số mười!
Trong sát na thấy rõ ràng số thẻ, ánh mắt của Thương Lệnh Kỳ vô cớ run lên, sau đó hắn hít sâu một hơi, từ từ bước lên đài luận võ.
Một bên, Thanh Vân Bảo chủ - Vân Xung Tiêu đang muốn lên đài chủ trì luận võ thay thế Vu Mộng Sơn, giúp Vu Mộng Sơn tránh hiềm nghi, Vu Mộng Sơn đột nhiên phất tay ra hiệu với Vân Xung Tiêu.
- Lệnh Kỳ. Trận này, chúng ta nhận thua!
Vu Mộng Sơn phảng phất như dùng hết sức lực cả người mới nói hai chữ "Nhận thua". Sau khi nhận thua, cả người hình như cũng trở nên vô cùng chán chường.
Tất cả mọi người đều hiểu, Thương Lệnh Kỳ đã thua ba trận, trên cơ bản sẽ mất đi tư cách xông vào ba vị trí đầu.
Một khi Thương Lệnh Kỳ không thể xông vào ba vị trí đầu, không cách nào thu được điểm tích lũy tăng thêm đặc biệt của ba vị trí đầu, vậy thì đại biểu cho Thiên La Môn bị loại sớm trong Quy Linh đại hội.
Mà quan trọng nhất chính là lúc này Thương Lệnh Kỳ nhận thua, cũng bộc lộ ra tình hình thực sự của hắn, trọng thương chưa lành!