Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 634: Nhiếp Hồn Ngọc Khô Lâu
Trong tay Diệp Chân bưng một cái bình sứ, mở nắp bình, nhìn bên trong là chất lỏng xanh mơn mởn. Diệp Chân ngủi một hơi thật sâu, một mùi thơm ngát khó tả lập tức xông vào phổi, thân thể mệt mỏi ngay tại thời khắc này hồi phục lại không ít.
Diệp Chân ngửi chỗ chất lỏng này, vừa tìm trong trữ vật giới chỉ, không nhiều, chỉ chừng một giọt lớn khoảng nửa ngụm.
Chỉ cần ngửi mùi cũng xem như thần dược chữa thương, nhưng Diệp Chân lại không tin tưởng lắm vào hiệu quả thần kỳ như lời Thôi Chí Huân nói.
Thương thế nặng hơn đều có thể khôi phục ngay lập tức, đây quả là bảo bối bậc nhất. Diệp Chân không tin Trường Sinh giáo có thể đưa ra một món bảo bối như vậy.
Đáng tiếc, Diệp Chân không tìm được bảo bối nào khác bên trong túi trữ vật của Thôi Chí Huân, ngoại trừ mấy khối Linh Tinh dùng để khôi phục, mấy bình đan dược, còn có bốn khối ngọc phù bảo mệnh được xem là do giáo chủ Âm Trường Sinh tự tay luyện chế, còn có một thanh quyền sáo thượng phẩm, ngoài ra thì không còn gì.
Không phải Thôi Chí Huân nghèo, võ giả tham gia đại hội Quy Linh, sinh tử chưa biết, nên trước khi đại hội Quy Linh mở bí cảnh thí luyện cho ải thứ nhất, đều sẽ đưa tiền hàng của mình giao cho người thân cất giữ, không mang theo vào trong bí cảnh thí luyện.
Đương nhiên, với một võ giả tự tin cực kỳ như Diệp Chân thì lại là chuyện khác.
Nhưng mà, trở lại vấn đề, Diệp Chân không có người quen ở Chân Linh Vực, bằng không, Diệp Chân cũng sẽ làm như Thôi Chí Huân.
Thu hoạch lớn nhất trên người Thôi Chí Huân là khối tín vật thí luyện, tính cả khối lúc trước Diệp Chân lấy được thì bây giờ Diệp Chân đã có hai khối tín vật thí luyện, còn một khối nữa sẽ đạt được mục tiêu ba khối, việc này khiến Diệp Chân lập tức thở dài một hơi.
Nhanh chóng nhặt lấy, Diệp Chân cưỡi trên lưng tiểu Miêu, nhanh chóng rời khỏi địa phương vừa kịch chiến.
Phi hành không bao lâu, Diệp Chân phát hiện một tình huống rất nguy hiểm.
Mang từ trong người một khối tín vật thí luyện phát ra khí tức đặc thù lên tới phạm vi cao tới ngàn mét, Diệp Chân có dùng sức mạnh thần hồn để áp chế xuống thì cũng chỉ vẻn vẹn thu nhỏ phạm vi phát tán của khí tức đặc thù kia chừng năm trăm mét.
Nhưng sau khi gom hai khối tín vật thí luyện lại cùng một chỗ, Diệp Chân kinh ngạc phát hiện, cho dù hắn có dùng sức mạnh thần hồn để áp chế, thì phạm vi phóng xạ của tín vật thí luyện này cũng xa từ hai ngàn mét đến bốn dặm.
Nếu buông thần hồn áp chế ra, thì phạm vi phóng xạ đạt tới rất kinh khủng có thể lên đến mười dặm.
Nói cách khác, nếu Diệp Chân không dùng thần hồn áp chế, thì chỉ cần mang tho hai khối tín vật thí luyện này, yêu thú trong vòng bán kính mười dạm sẽ nghe thấy mà chạy đến.
Hai khối tín vật thí luyện có phạm vi phóng xạ gần như đã tăng cao gấp vài lần, không thể tưởng tượng nếu ba khối tín vật thí luyện nhập thành một khối, thì phạm vi phóng xạ nói không chừng sẽ hấp dẫn tất cả yêu thú trong phạm vi mấy chục dặm tới mất.