Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 632: Dị Khách
Giữa bầu trời đêm đen kịt, một con yêu thú mọc sừng rồng, mỏ ưng sắc bén ngẩng cao đầu giương cánh dài hơn trăm trượng, vô thanh vô tức trượt hướng về Vân Dực Hổ Vương tiểu Miêu trên bầu trời đang chú ý chiến trường.
Nhưng muốn mạng chính là, thường ngày Vân Dực Hổ Vương tiểu Miêu rất cảnh giác, lúc này đối với nguy hiểm phía sau không có phát giác một tơ một hào, như sau lưng không có cái gì.
Sau lưng, lợi trảo Hắc Dực Long Ưng kia đã hướng nhấc lên, đó là tư thái muốn đi săn.
- Tiểu Miêu, cẩn thận!
Nhìn thấy một này, Diệp Chân cơ hồ dùng tốc độ nhanh nhất của bản thân, thêm thanh âm cuống họng rống lên rất to, vội vàng, thậm chí Diệp Chân quên hắn có thể trực tiếp thông qua thần hồn chỉ huy tiểu Miêu thoát đi.
Nhưng vấn đề là, phát hiện quá muộn.
Trong tiếng kinh hô, tiểu Miêu đột ngột quay đầu, lộ ra thần sắc vô cùng kinh hãi, nhưng cũng vào lúc này, lợi trảo Hắc Dực Long Ưng đã như thiểm điện chộp tới trên đầu nó.
Một lúc này, Diệp Chân cảm giác trái tim bị người nắm, hô hấp đều muốn dừng lại, đó là một loại cảm giác đau lòng không thể thở nổi.
Vân Dực Hổ Vương tiểu Miêu là đồng bạn trưởng thành với hắn.
Diệp Chân muốn cứu, nhưng tình hình lúc này, đã không cách nào dùng ngôn ngữ biểu đạt ra, tốc độ Hắc Dực Long Ưng thật sự quá nhanh, nhanh đến nỗi khi một tia lôi quang vừa mới xuất hiện trong lòng bàn tay Diệp Chân, lợi trảo kinh khủng đã chạm vào trên đầ tiểu Miêu.
Nghe nói Hắc Dực Long Ưng có được huyết mạch Dực Long thượng cổ, tốc độ phi hành vô cùng nhanh, mà lại rất thích đánh lén, trong yêu thú cùng cấp bậc, tốc độ không có ai có thể sánh, chớ nói chi Hắc Dực Long Ưng chính là yêu thú Thiên giai thượng phẩm, chênh lệch tu vi, quả thực khác nhau một trời một vực với Vân Dực Hổ Vương như tiểu Miêu.
- Không!
Diệp Chân phát ra âm thanh gầm lên giận dữ, muốn rách cả mí mắt, linh lực quang hoa quanh thân trong nháy mắt hừng hực đến cực hạn.
Nhưng tiếng rống lớn hơn nữa, lợi trảo Hắc Dực Long Ưng vẫn đã hướng về phía đầu của tiểu Miêu, thậm chí ngay cả tiểu Miêu cũng phát ra một tiếng rống tuyệt vọng.
Khi Diệp Chân và tiểu Miêu đều đang tuyệt vọng, một tia ánh sáng màu xanh đột ngột từ phần đuôi Vân Dực Hổ Vương tiểu Miêu hiện lên.
Một tia ánh sáng màu xanh kia, như một điểm tinh quang trong bầu trời đêm, xem ra rất bình thường, nhưng Hắc Dực Long Ưng cách nó gần trong gang tấc nhìn thấy một tia ánh sáng màu xanh này. Hoặc nói khi cảm ứng được khí tức tia ánh sáng màu xanh kia, thân thể to lớn không nhịn được run lên một hồi.
Không sai, thân thể Thiên giai thượng phẩm yêu thú không tự chủ được run rẩy kinh khủng, ngay cả ánh mắt cũng biến thành vô cùng sợ hãi, như thấy được một sự tình vô cùng sợ hãi.