Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 627: Tề Tụ Tiên Quang Sơ
Một dãy núi dài ước chừng mấy ngàn dặm vắt ngang hiện ra trước mặt Diệp Chân, ánh sáng muôn màu, rực rỡ dị sắc, mờ mờ ảo ảo, khiến cho Diệp Chân có một loại cảm giác tiến vào tiên cảnh.
- Có phải sợ ngây người hay không? Tiên Quang Sơn này là tiên cảnh danh phù kỳ thực (chân chính nổi danh) trong Chân Linh Vực, khi lần đầu tiên ta tới cũng chấn kinh, sau khi Quy Linh đại hội lần trước kết thúc, thậm chí không muốn rời khỏi
Nhìn bộ dáng Diệp Chân ngẩn ngơ, Phong Khinh Nguyệt khẽ nở nụ cười.
- Thật có chút giống tiên cảnh.....
Diệp Chân vẫn như cũ vô cùng rung động, Diệp Chân dám cam đoan, đây tuyệt đối là nơi đẹp nhất hắn từng gặp qua, so với Ngọc Thủy hồ Lạc Ngọc sơn lúc trước còn muốn đẹp hơn.
- Nếu Thải Y đến đây, nhất định sẽ cực kỳ thích....
Không hiểu sao, Diệp Chân nghĩ tới Thải Y đã lâu không có tin tức, một tia đau lòng từ trong mắt chợt lóe, cũng không biết Thải Y hiện tại thế nào, ở bên kia có sống thỏa mái hay không?
Nữ nhân rất mẫn cảm, câu nói này lần nữa được nghiệm chứng trên người Phong Khinh Nguyệt, nhất là trong nháy mắt tâm tình ba động Diệp Chân nhớ tới Thải Y, bị Phong Khinh Nguyệt đã nhận ra.
- Thế nào, nhớ nhà, quê hương của ngươi có phải cũng rất đẹp?
Phong Khinh Nguyệt nhẹ giọng hỏi.
Nhìn Phong Khinh Nguyệt ân cần, Diệp Chân cười khổ gật đầu một cái, hắn không muốn lừa dối người, nhưng lúc này cũng chỉ có thể gật đầu.
- Có lẽ khi tu vi cường đại, có thể trở về nhìn một chút!
- Rất xa, nơi này cách quê hương của ta mấy vực, võ giả bình thường, vượt qua một vực, nhanh nhất đều cần mấy năm!
Diệp Chân có chút ảm đạm.
- Đây là phán đoán hiện tại dựa vào ánh mắt của chúng ta, chờ chúng ta cường đại, hiện ra ở trước mặt chúng ta chính là một thế giới khác, có lẽ đến lúc đó, nan đề trước kia cũng không tính là gì?
Phong Khinh Nguyệt an ủi.
Vì còn phía trên Lục Sí Bích Quang Thiền, thanh âm Diệp Chân và Phong Khinh Nguyệt nói chuyện với nhau tuy nhỏ, nhưng rất nhiều người đều chú ý tới, ngoại trừ Vu Hàn Tinh âm thầm nghiến răng nghiến lợi, những người khác thì một mặt chấn kinh.
Một trong nhật nguyệt song kiều Phong Khinh Nguyệt luôn luôn tránh xa người ngàn dặm lại biết an ủi người?
Rất nhiều võ giả thần giáo đều là người ái mộ Phong Khinh Nguyệt, bình thường bọn hắn tiến tới, mặc dù Phong Khinh Nguyệt không lạnh như băng, nhưng cũng chỉ có thể nói nửa câu, lúc nào có thể thân mật như thế?
Một màn này khiến cho Niên Tinh Hà bên cạnh không ngừng hâm mộ, tính toán ra, hắn truy cầu Phong Khinh Nguyệt đã nhiều năm. Nhưng trong vòng một năm cộng lại đây, cũng không có nói nhiều như Diệp Chân và Phong Khinh Nguyệt hôm nay.
Cảm giác kia, khỏi phải nói.
Diệp Chân không phát giác được, ngay lúc hắn và Phong Khinh Nguyệt thấp giọng nói chuyện, giáo chủ Giản Thiên Hùng ngoài ý muốn quay đầu nhìn chằm chằm hai người một chút, ánh mắt kia vô cùng phức tạp, có chút ngoài ý muốn, hình như lại có chút vui mừng, càng có nghi hoặc.