Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 625: Động Tác Nhỏ Của Hồ Thanh Đồng
- Dương trưởng lão, có phải hoàn thành phần này bên trong ngọc giản treo giải thưởng của ngươi, ngươi có thể giúp Vân Dực Hổ Vương của ta tiến giai hay không?
Nghe được Dương Nhất Quan, Diệp Chân cảm thấy khẽ động, hỏi vội.
- Diệp thiếu hiệp, nếu là ngươi thật có thể hoàn thành ngọc giản treo giải thưởng bên trong của lão phu, như vậy lão phu sẽ nghĩ hết tất cả biện pháp giúp cho Vân Dực Hổ Vương của ngươi tiến giai, lão phu lời hứa ngàn vàng, thậm chí có thể phát hạ lời thề thần hồn.
- Nhưng lão phu có thể làm được, chỉ có thể là hết sức, Vân Dực Hổ Vương của ngươi có thể tiến giai hay không, lão phu không thể cam đoan.
Nói đến đây, Dương Nhất Quan có chút ngẫm nghĩ một cái, lại nói.
- Nếu Diệp thiếu hiệp đã hữu tâm như thế, lão phu cũng không ngại nói cho Diệp thiếu hiệp, mặc dù Ngự Thú Môn trấn tông thú đan Ngũ Hành Dung Huyết đan đã thất truyền, có điều, trải qua gần trăm năm cố gắng, lão phu cũng tìm được một chút manh mối.
- Nếu Diệp thiếu hiệp thật có thể hoàn thành giải thưởng này của lão phu, vậy lão phu không thể nói trước sẽ vì Diệp thiếu hiệp liều liều đầu mạng già này, đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Diệp thiếu hiệp có thể hoàn thành điều lão phu cần đã.
- Có điều, lão phu phải nhắc nhở Diệp thiếu hiệp chính là, treo giải thưởng của lão phu, như mò kim đáy biển, lên lục tục ngo ngoe treo giải thưởng hơn mấy chục năm, đều không thu hoạch được gì!
Dương Nhất Quan thở dài một tiếng, bên trong tiếng thở dài, tràn đầy thất lạc.
Đám người cũng trầm mặc, loại sự tình toàn bộ tông môn bị diệt sát này, đặt ở trên người ai, sợ đều là một loại trọng áp khó mà gánh chịu.
- Cáo từ!
Từng người đứng dậy sau khi cáo từ, Diệp Chân cùng Hồ Thanh Đồng trước sau cước rời Lãm Nguyệt Lâu, khi vừa mới bước ra lầu một đại sảnh, thần sắc của Diệp Chân cùng Hồ Thanh Đồng đồng thời biến đổi.
Thần sắc của Diệp Chân đột ngột biến đến có chút xấu hổ, mà thần sắc của Hồ
Thanh Đồng, lại mang tới mấy phần ngượng ngùng.
Không gì khác, bởi vì mới hơn một canh giờ công phu, Vân Dực Hổ Vương của Diệp Chân cùng Ngân Giác Huyền Băng Hổ của Hồ Thanh Đồng vậy mà ở cùng một chỗ.
Hai con yêu thú thừa dịp bóng đêm dính nhau đến cùng một chỗ, Ngân Giác Huyền Băng Hổ của Hồ Thanh Đồng còn nửa nằm trên mặt đất. Một bộ dáng mặc cho hổ hái, hai cái đầu hổ không giống nhau lắm tụ cùng một chỗ, Vân Dực Hổ Vương tiểu Miêu thì nửa nằm trên người Ngân Giác Huyền Băng Hổ, Diệp Chân đoán chừng, nếu bọn hắn đi ra chậm thêm một chút nữa, đoán chừng hai còn hàng này liền có thể làm đến cùng một chỗ trình diễn hợp thể đại chiến.
- Tiểu Miêu!
Diệp Chân khẽ quát một tiếng.
- Meo ô!
Vân Dực Hổ Vương phát ra một tiếng làm bộ đáng thương gọi, trong tiếng kêu, tràn đầy cầu khẩn, ý tứ rất rõ ràng, là để chúng nó lại dính nhau thêm một lúc, cái kia vẻ mặt ai oán, rất đáng thường.
Một màn này để Hồ Thanh Đồng ghé mắt không thôi, trong mắt to lóe sáng viết đầy ý cười.