Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 622: Kinh Động Đến Nhân Vật Chính
- Diệp huynh, không bằng ngươi với ta cùng nhau rời đi?
Yêu thú Ngân Giác Huyền Băng Hổ của Hồ Thanh Đồng biểu hiện ra năng lực để Tần Hỗ cam bái hạ phong.
Sau khi để Dương đại sư đưa ra quyết định cũng sẽ phải rời đi, còn không bằng bản thân chủ động rời đi, sẽ không mất mặt mũi, lại có phong độ.
Về phần thuận tay kéo Diệp Chân, vì Tần Hỗ thuận nước đẩy thuyền, tùy ý làm. Nói thật, bộ dáng Hồ Thanh Đồng thanh thuần hấp dẫn, cũng làm cho hắn có chút động tâm.
Nhưng rất rõ ràng, Hồ Thanh Đồng cũng không phải kẻ yếu, hắn cũng chỉ có thể từng bước một tiến đến, hôm nay xem như quen biết.
Đương nhiên, nguyên nhân căn bản nhất là do hắn cũng cho rằng Diệp Chân không có bất kỳ hy vọng gì, Thiên giai trung phẩm yêu bộc Ô Dực Lôi Mãng của hắn đều không có bất cứ hy vọng nào, chớ nói chi tốc độ tăng trưởng Vân Dực Hổ Vương của Diệp Chân có chút bình thường.
Nói thật, Địa giai Vân Dực Hổ Vương, hắn chém giết cũng không phải số ít, cho nên, hắn căn bản không có đặt Diệp Chân ở trong mắt.
Khi thanh âm Tần Hỗ rơi xuống, ánh mắt mọi người ở đây đều nhìn về Diệp Chân, bao gồm Hồ Thanh Đồng, chỉ là ánh mắt Hồ Thanh Đồng nhìn về phía Diệp Chân có chút phức tạp khó tả.
- Hừ, rời đi tốt nhất, miễn cho mất mặt!
Đoàn Anh Niên quát.
- Tần huynh, thân là võ giả, không đến một khắc cuối cùng tuyệt không thể từ bỏ, chỉ cần không buông bỏ, thì có hy vọng! Chỉ cần Dương đại sư còn chưa đưa ra lựa chọn, ta phải biểu hiện ra!
- Hơn nữa sau khi biểu hiện ra, chỉ cần kết quả chưa có, ta sẽ không rời đi!
Trong cuộc sống không chỉ có hi vọng, càng có kỳ tích!
Diệp Chân đột nhiên nói.
Khi Tần Hỗ nghe thế, câu nói này của Diệp Chân rõ ràng trang bức, đại đạo lý ai không biết giảng, mọi việc cuối cùng vẫn phải dựa vào thực lực, hơn nữa, Tần Hỗ nghe tới. Câu nói này của Diệp Chân, rõ ràng đang châm chọc hắn.
- Lời nói không sai, nhưng dưới loại tình huống này người còn kiên trì, thường thường không phải ngu xuẩn, chính là.... Ngu xuẩn!
Tần Hỗ nhếch miệng lên, tràn đầy trào phúng.
Một bên, Đoàn Anh Niên ôm cánh tay đứng, từ trong tới ngoài, Diệp Chân có thể thêm một địch nhân, hắn phi thường cam tâm tình nguyện.
- Đến cùng ai ngu xuẩn, mọi việc, đều phải đợi kết quả sau cùng mới có thể biết!
Thần sắc Diệp Chân đột ngột chuyển sang lạnh lẽo.
- Kết quả, đây không phải sự tình rõ ràng? Nếu kỳ tích mỗi ngày đều có thể xuất hiện, vậy sẽ không gọi là kỳ tích!
Lúc này Tần Hỗ đối chọi gay gắt với Diệp Chân.
Lần này, Diệp Chân im lặng, vươn người đứng dậy. Sau khi có chút đến gần Vân Dực Hổ Vương tiểu Miêu, thần niệm đột ngột khẽ động.
- Chư vị hãy nhìn kỹ.
Trong nháy mắt tiếp theo, Vân Dực Hổ Vương nằm ngang trên đất trống ở ngoài cửa bỗng nhiên đứng thẳng, vô cùng phấn chấn một cái, đứng tại chỗ, quang hoa bỗng nhiên huyễn ra mấy cái.
Chợt nhìn Vân Dực Hổ Vương của Diệp Chân không hề làm gì cả. Rất nhiều người, nhất là võ giả không có để ý, đều có chút buồn bực, đây không có gì thay đổi.