Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 619:
Chỉ cảm thấy bạch quang lóe lên, một trận gió thổi qua, hình thể tiểu Miêu dài đến trăm mét đã dùng một đôi chân trước đem bát sứ chỉ lớn chừng bàn tay của người trưởng thành kia nâng tới, nước bên trong bát sứ phẳng như cảnh, giọt nước chưa vẩy, bàn gỗ ngoài trăm thước không hư hại chút nào, chỉ là không thấy bát sứ.
Võ giả nơi xa đang vây xem, trên mặt đều đột ngột hiện ra sắc thái chấn kinh.
Hôm nay bọn hắn đã nhìn qua yêu thú, không có một ngàn cũng có tám trăm, nhưng không có một con yêu thú nào lại có thể giống con Vân Dực Hổ Vương hoàn thành gọn gàng như thế.
- Việc này...
Ngự Thú Môn Đại sư huynh có chút khó có thể tin mà dụi mắt một cái, nhìn Vân Dực Hổ Vương trước mặt, gương mặt khó tin.
Ngẩn ra mấy hơi mới cười khổ nhìn về phía Diệp Chân nói.
- Vân Dực Hổ Vương này của ngươi có linh trí không phải cũng quá cao đi? Ta nhìn thấy chắc linh trí của yêu thú Thiên giai trung phẩm cũng đều không lớn bằng nó.
Diệp Chân nghe thế khóe miệng cười một tiếng, lộ ra một cái răng trắng lóe sáng.
- Ta thông qua sơ tuyển rồi sao? Nếu không có cần tiến hành khảo thí hạng thứ hai?
- Không cần không cần, ngươi đã thông qua được! Có yêu thú linh tính như thế nếu không thể thông qua, như vậy ai còn có thể thông qua?
Ngự Thú Môn Đại sư huynh một bên đưa mắt nhìn Diệp Chân đi vào, một bên tán thưởng, trong đôi mắt nhìn tiểu Miêu tràn đầy vẻ hâm mộ.
Nói thật, Ngự Thú Môn bọn hắn còn sót lại một con yêu thú tỉ mỉ bồi dưỡng mấy chục năm này cũng không có bồi dưỡng được linh tính giống Vân Dực Hổ Vương ở trước mắt.
Điều đáng tiếc duy nhất chính là phẩm giai quá thấp, thiên phú huyết mạch truyền thừa của Vân Dực Hổ Vương chỉ có Địa giai trung phẩm, trước mắt Vân Dực Hổ Vương này có thể đột phá đến Địa giai thượng phẩm đã rất không dễ dàng.
Đột nhiên, Ngự Thú Môn Đại sư huynh liền hiểu nguyên nhân hôm nay Diệp Chân tới đây tranh thủ cơ hội cùng sư tôn hắn đi ăn tối.
- Con mẹ nó, hỗn đản này làm hại ta bị khu trừ, lãng phí lần cơ hội khó được này, mà hắn đã thông qua sơ tuyển?
Vừa rồi võ giả mặt dày bị đệ tử Ngự Thú ném bay đã phí hết sức chín trâu hai hổ mới có thể một lần nữa trấn an Tam Giác Bá Ngưu, lại phí sức ở phụ cận quan sát.
Không nghĩ tới vừa mới tới lại thấy cảnh Diệp Chân đã thông qua sơ tuyển, một cỗ lửa giận lập tức lấp kín toàn bộ suy nghĩ, hắn hận không thể giết Diệp Chân để cho hả giận.
Hơn nữa, loại hận ý này không hề chỉ tồn tại ở phía trên ý nghĩ. Dù sao đối với hắn mà nói, Diệp Chân chẳng qua cũng chỉ là một tên võ giả Hồn Hải cảnh ngũ trọng.
Hắn một tên võ giả Chú Mạch cảnh nhị trọng, xử lý một tên võ giả Hồn Hải cảnh ngũ trọng, hắn thấy cũng chỉ là việc động đầu ngón tay mà thôi, mấu chốt là, hắn phải biết tư liệu Diệp Chân một chút, tỉ như họ gì, là người của tông môn hoặc đệ tử có thế lực là gì, ở đâu mới có thể dễ dàng ra tay.
- Gia hỏa này là ai? Mới tu vi Hồn Hải cảnh ngũ trọng vậy mà đã có thể thông qua sơ tuyển thế kia?
Võ giả mặt dài thăm dò một câu, muốn tìm vận may, nhìn võ giả chung quanh có hay không biết đến.
Không nghĩ tới, thật đúng là đụng phải vận khí, hơn nữa không phải một cái hai cái, mấy người này vậy mà đều biết.
- Người này ngươi cũng không biết sao. Trên giang hồ thịnh truyền phích lịch sát thần - Diệp Chân.
- Phích lịch sát thần Diệp Chân?
Võ giả mặt dài nghe được tước hiệu này trong lòng lập tức lộp bộp một cái. Tên hiệu này, ở trong Chân Linh Vực, cũng không phải có thể tùy tiện gọi bậy, tên hiệu giống như phích lịch sát thần loại này không có chiến tích nhất định, sẽ không thể gọi được.