Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 618: Sơ Tuyể
- Làm gì, ngươi không phục sao?
Võ giả mặt dài ở phía trước Diệp Chân hếch cằm, gương mặt khiêu khích.
Thần sắc Diệp Chân chấn động, đánh giá từ đầu đến chân võ giả mặt dài một lần, kể cả Tam Giác Bá Ngưu hình thể to lớn có cái mũi bốc lên khói trắng mà hắn cưỡi.
Xem xong, nhếch miệng lên, đột ngột lộ ra một tia khinh miệt.
Đôi mắt trâu to lớn của Tam Giác Bá Ngưu đỏ lên, tràn đầy hung lệ chi khí, quanh thân thỉnh thoảng tăng vọt sát khí, vừa nhìn đã biết là loại yêu thú bị cưỡng ép bắt lại sau đó dùng Khống Thú Quyết khống chế.
Loại yêu thú bị cưỡng ép khống chế này, sử dụng là có thể, nhưng khó mà nói có thể phát huy ra mấy thành chiến lực. Hơn nữa, đến thời khắc mấu chốt, nói không chừng liền trở thành nhân tố không ổn định, có thể chỉ huy nó dựa theo phương lược chiến đấu của chính mình hay không lại một chuyện khác.
Loại yêu thú này, nếu không có chủ nhân khống chế, thì Vân Dực Hổ Vương tiểu Miêu của Diệp Chân khó mà giành được thắng lợi, thậm chí còn rất nguy hiểm.
Nhưng nếu chịu sự khống chế của chủ nhân, Diệp Chân có tám phần chắc chắn có thể xử lý nó.
Diệp Chân khinh miệt, không phải không có lý do.
Nhưng có lẽ nhìn thấy tu vi của Diệp Chân chỉ có Hồn Hải cảnh ngũ trọng, biểu hiện ra tự cao tự đại, võ giả mặt dài bị tia khinh miệt lộ rõ trên khóe miệng Diệp Chân làm cho tức giận.
Mẹ nó, một tên võ giả Hồn Hải cảnh ngũ trọng mang theo một con yêu bộc rác rưởi, còn dám ở trước mặt hắn đắc chí, đây không phải muốn chết?
Vậy thì ra tay?
Tên võ giả mặt dài này cũng không phải người ngu, hắn biết lần này hắn tới đây để làm gì. Con Tam Giác Bá Ngưu của hắn này, mới thu được hơn hai năm nay, khi sử dụng luôn luôn không thuận lợi, lúc nào cũng cần phải chăm chú dùng Khống Hồn Quyết khống chế, vô cùng nhọc lòng. Đến thời khắc nguy cơ mấu chốt, nó cũng không chịu nghe lời.
Lần này hắn tới, chính là muốn thử vận may, xem có thể xin Dương đại sư một cái toa thuốc hay không.
Cho nên, ra tay làm loạn, hắn sẽ không làm. Nếu bởi vì ra tay đánh nhau mà bị đuổi đi, kia chẳng phải xui xẻo vô cùng?
Chẳng qua, hắn bị một tên võ giả Hồn Hải cảnh ngũ trọng coi thường, nỗi tức giận này, hắn như thế nào cũng phải xả.
Tâm niệm hơi động, võ giả mặt dài khẽ động thần hồn, vỗ nhè nhẹ đầu Tam Giác Bá Ngưu, thúc giục Khống Hồn Quyết.
Trong nháy mắt tiếp theo, đôi mắt to như quả dưa của Tam Giác Bá Ngưu đột nhiên trợn trừng một cái, chợt quay đầu, miệng trâu khổng lồ to cỡ thân thể người trưởng thành đột ngột mở ra, gào rống hướng về phía Vân Dực Hổ Vương Tiểu Miêu.
- Ùm...bò...!
Trong tiếng gào, sát khí vô hình xông thẳng tới Tiểu Miêu, bên trong khí thế tràn đầy khiêu khích.
Diệp Chân không kịp có phản ứng, cái đuôi của Vân Dực Hổ Vương Tiểu Miêu lập tức dựng đứng lên, lông bờm trắng như tuyết quanh thân xõa tung dựng ngược, chân trước khuỵu xuống, chân sau hơi cong, đây là tư thế chuẩn bị tấn công điển hình.
Một loại sát khí khó mà hình dung đột ngột xông ra từ trên thân Tiểu Miêu.
- Gào!
Cơ hồ là đồng thời, tiếng hổ gầm chấn động tâm hồn gào thét ra. Chỉ là, ai cũng không chú ý tới, trong lúc Tiểu Miêu theo bản năng phản kích gào rống đồng thời hoa văn hình chữ Vương trên đầu, trên sống lưng và đường vân màu đen trên bốn chân đồng thời lóe sáng một cái.