Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 604: Thần Giáo Tam Bảo
-----
Trong Hình đường Nhật Nguyệt thần giáo, Chu Lệnh chắp hai tay sau lưng, không ngừng đi qua đi lại trong đại sảnh, thần sắc đờ đẫn, hình như nhìn không ra có bao nhiêu phẫn nộ và thống khổ.
Nhưng hai tay vì nắm chặt mà đốt ngón tay phát xanh, lại tỏ rõ thống khổ và phẫn nộ của hắn, chỉ là nhiều năm ngồi ở vị trí cao, hỉ nộ ái ố không để lộ ra ngoài.
- Kỷ Thống lĩnh, còn không có tin tức?
Mắt thấy phương đông đã xuất hiện ánh rạng đông, Chu Lệnh nóng vội.
Trên mặt Đại thống lĩnh Nhật Nguyệt thần vệ hiện ra vẻ lúng túng.
- Tạm thời còn chưa có!
- Có thể lại phái thêm nhân thủ hay không?
- Chuyện này, Chu đường chủ…
Sau khi quay đầu nhìn thoáng qua Đồ trưởng lão Đức bình chân như vại nhắm mắt dưỡng thần, Kỷ Nguyên Tú chỉ có thể kiên trì trả lời.
- Nhật Nguyệt thần vệ ngoại trừ phòng thủ, toàn bộ đã phái ra ngoài, Nhật Diệu đường cũng phái đi ra hơn phân nửa…
- Vậy tại sao còn không có tin tức?
- Đây Chu đường chủ an tâm chớ vội, Trần Thống lĩnh đã tự mình dẫn người đuổi theo, ngươi cũng phát hạ lệnh treo giải thưởng, trong giáo có không ít cao thủ tại chức cũng đang đuổi theo.
Một bên, gương mặt hại dân hại nước của Vu Hàn Tinh đột nhiên âm trầm xuống.
- Khanh khách, treo giải thưởng, bản tọa cũng rất chờ mong, hôm nay ai có thể kiếm đến phần này treo giải thưởng này?
Đừng thấy Vu Hàn Tinh đang cười, nhưng trong tiếng cười kia lại lộ ra băng hàn thấu xương. Người ở đây thêm chút đầu óc, đều nghe rõ.
Hôm nay Tiêu Hy chạy trốn thì cũng thôi đi, nhưng nếu thật bị người bắt trở về hoặc giết chết, bất kể là ai, sợ đều sẽ xui xẻo.
Vu Hàn Tinh biến tướng uy hiếp để khuôn mặt Chu Lệnh triệt để đen.
- Vu đường chủ, ngươi có ý tứ gì? Có phải không gọi người đuổi bắt Tiêu Hy, ngươi mới thỏa mãn hay không? Còn dám uy hiếp huynh đệ trong giáo? Nếu Tiêu Hy bị bắt trở về, ta là người đầu tiên muốn sưu hồn với hắn, bản tọa ngược lại muốn xem xem, đến cùng ai là người đứng phía sau màn?
Chu Lệnh mất con thống khổ nhẫn nhịn một đêm, trực tiếp xé mở da mặt.
- Chu đường chủ, Chu Cửu Thiên là con của ngươi, nhưng Tiêu Hy cũng là nam nhân của ta! Con của ngươi hết hy vọng thì đau khổ, ta thay nam nhân ta nói một câu thì không được?
- Ta là nữ nhân, chỉ có ngần ấy tiểu tâm tư.
- Dù sao ta vẫn nói câu kia. Ta ngược lại muốn xem xem, bên trong thần giáo, ai dám hướng nam nhân ta ra tay! Ai dám hướng nam nhân ta ra tay, ta để hắn chết không yên lành!
- Chỉ là một lục vương bát, trả lại nam nhân cho ngươi, cũng không xấu hổ!
Chu Lệnh cũng mắng.
- Một đêm vợ chồng tình nghĩa trăm năm, dù là lục vương bát, đó cũng là nam nhân ta, muốn giết, cũng là do ta giết, ngược lại Vu Hàn Tinh ta muốn xem xem, hôm nay ai dám bắt nam nhân ta trở về!