Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 595: Công Đạo
Lúc hai tên thủ vệ Hồn Hải cảnh trước mắt nhìn về phía mình, Diệp Chân ngạc nhiên phát hiện, hai tên thủ vệ này đều không có đầu lưỡi!
Nhưng mà hắn chỉ kinh ngạc một chút, vì thanh âm của Diệp Chân hoàn toàn bị đông cứng bởi tiếng kêu thê lương truyền ra từ trong đông viện.
Tiếng kêu kia thê thảm tới cực điểm, càng chết người hơn là tiếng kêu thê thảm kia càng ngày càng yếu, giống như sinh mệnh đang dần biến mất.
Mặt trầm xuống, Diệp Chân liền xông vào trong đông viện!
Lúc bình thường, Diệp Chân sẽ không lỗ mãng, dù sao cũng chỉ nghe thấy một tiếng kêu thảm mà thôi, nhưng hiện tại không phải Diệp Chân liều lĩnh, mà là Tiêu Hy!
Thấy Diệp Chân xông vào, hai tên thủ vệ Hồn Hải cảnh biến sắc, liền ngăn ở cổng, trong lòng bàn tay một tên trong đó đã xuất hiện một ngọc phù.
Nếu như Diệp Chân đoán không lầm, cái kia hẳn là ngọc phù báo động.
Vì trên ngươi Diệp Chân lúc này phát ra khí thế quá mức doạ người, khiến bọn hắn không thể không đề phòng.
Lúc này, Diệp Chân đột nhiên lộ ra vẻ mặt chân thành tha thiết, nở nụ cười hướng về phía sau hai tên thủ vệ.
- Chu quản gia!
Hai tên thủ vệ Hồn Hải cảnh không tự chủ được quay đầu lại nhìn, khoảnh khắc quay đầu lại, hai người họ lộ ra thần sắc kinh hãi, bọn hắn cũng là võ giả Hồn Hải cảnh, nhưng thần niệm cũng không cảm ứng được khí tức của Chu quản gia, lúc này mới biết đã bị mắc lừa!
Một trong hai người siết chặt ngón tay, định bóp nát phù báo động trong tay.
Ầm!
Chính vào lúc này, bóng người loé lên, hai tay hung hăng đánh vào sau ót của hai tên thủ vệ Hồn Hải cảnh, âm thanh nổ vang giống như bị một cái chuý sắt lớn đánh trúng.
Nháy mắt, hai tên thủ vệ Hồn Hải cảnh liền mềm nhũn ngã nhào xuống đất, Diệp Chân lách mình đi vào đông viện, lắng nghe vị trí âm thanh, sau đó đi về hướng âm thanh phát ra, lại là một gian phòng lớn không có cửa sổ.
Kèn kẹt!
Khi Diệp Chân đến gần, cửa đột nhiên mở ra, quản gia Chu Phúc bước ra từ phủ đang muốn khép cửa lại thì nhìn thấy Diệp Chân, không, là thấy Tiêu Hy, thần sắc lập tức trầm xuống!
Thời khắc cửa mở ra, tiếng kêu gào thảm thiết khó tả, giống như kêu gào và hét lên, thanh âm lập tức lớn hơn gấp ba bốn lần, mà gian phòng lớn không có cửa sổ này hiệu quả cách âm vô cùng tốt.
- Tiêu gia, ngươi sao lại tới đây?
- Đại công tử ta không rảnh đến gặp ngươi, ngươi tự tiện xông vào Nội Sự đường, vẫn là xin mời….
Trong nháy mắt tiếp theo, ánh mắt của Quản gia Chu Phúc từ kinh ngạc biến thành phẫn nộ, bởi vì Diệp Chân, không, bởi vì Tiêu Hy hướng về hắn xuất thủ!
Hai người chỉ cách nhau ba bốn mét, mà Diệp Chân lại sử dụng địa từ lực trường, ra tay cực kỳ đột ngột, một kích này của Diệp Chân quả thực như sét đánh. Không đợi quản gia Chu Phúc kịp phản ứng sau, đầu đã bị đánh một cú thật mạnh. Trước mắt sao vàng bay loạn, ngã xuống giống như hai thủ vệ lúc nãy.