Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 593: Ba Chuyệ
-----
Sau khi Diệu Ngọc rời đi, Diệp Chân khổ tư trong tĩnh thất gần một canh giờ, mới bước ra tĩnh thất, khiến cho Diệu Ngọc vẫn luôn ở trong viện chờ tin tức bỗng nhiên đứng lên.
- Công tử…
Gương mặt tràn đầy đầy mắt chờ mong.
- Muội muội của ngươi tên gì, có tranh vẽ không?
Diệp Chân hỏi.
- Hồi công tử, muội muội ta tên Diệu Châu! Tranh không có, nhưng ta lập tức có thể vẽ ra một bức!
Diệu Ngọc ngạc nhiên nói.
Thời khắc Diệp Chân gật đầu, Diệu Ngọc đi thẳng đến thư phòng, trải rộng giấy bút ra rất nhanh, bắt đầu vẽ lên chân dung muội muội nàng, mặc dù hạ bút có chút vụng về, nhưng chưa tới nửa khắc đồng hồ, hình thức ban đầu một mỹ nữ đã xuất hiện trên giấy.
Nét mặt khá giống với Diệu Ngọc, có tám chín phần, nhưng xin xắn hơn, cái mũi càng cao hơn một chút.
- Tốt, ngươi an tâm chờ đi, ta đi sai người nhìn có thể cứu ngươi muội muội hay không?
Diệp Chân nói.
Nghe vậy, Diệu Ngọc lập tức hướng về phía Diệp Chân quỳ xuống, đập đầu tạ ơn.
- Đa tạ công tử từ bi, đa tạ công tử từ bi, công tử đại ân đại đức, nô tì làm trâu làm ngựa, cũng nhất định phải báo đáp....
- Trước không cần cám ơn ta, có thể cứu được hay không, vẫn là hai chuyện, ngươi làm tốt việc là được!
Giao phó một tiếng, Diệp Chân bước chậm đi ra ngoài, nhìn Diệp Chân đi ra ngoài, thần sắc Diệu Ngọc biến đổi, cắn môi, hình như muốn nói cái gì, nhưng cuối cùng, còn không có lên tiếng.
Ngay khi Diệu Ngọc nhìn Diệp Chân đi ra cửa, một khối vân khí lớn chừng bàn tay, trong bóng râm nơi góc tường bay lên, nhanh chóng nổi lên thiên không. Rất nhanh dung nhập vào từng mảnh lớn mây khói trên bầu trời.
Lúc này, trăng vừa mới lên ngọn liễu, Lam Sơn ở Nhật Nguyệt thần giáo vốn nhiều mây nhiều sương, cho dù ban ngày mây mù cũng không ngừng, chớ nói chi ban đêm khí ẩm bốc lên, sương mù lướt qua vùn vụt, thỉnh thoảng che lại mặt trăng.
Loại tình huống này, tiểu Miêu lặng lẽ ẩn trên bầu trời, đừng nói Diệu Ngọc là võ giả Chân Nguyên cảnh, chỉ sợ võ giả Chú Mạch cảnh cũng không dễ dàng phát hiện được.
Đi ra Linh Viện, Diệp Chân trên đường đi cười cười, đụng phải đồng liêu Nguyệt Hoa đường chào hỏi, tâm thần lại chặt thắt ở trên người tiểu Miêu, nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Diệu Ngọc trong Linh Viện.
Ngay vừa rồi, Diệp Chân khổ tư một canh giờ trong tĩnh thất, nghĩ thông suốt ba vấn đề!
Vấn đề thứ nhất, Vu Hàn Tinh đã an bài độc kế này, vậy phương pháp nàng dùng đối phó Diệp Chân là gì?
Đáp án cũng không khó nghĩ ra, vì có giáo quy thần giáo trở ngại, Vu Hàn Tinh hận Diệp Chân, cũng không thể tự mình xuất thủ, thủ đoạn đối phó với Diệp Chân chính là mượn đao giết người, một cách khác là dẫn dắt Diệp Chân phạm giáo quy thần giáo, nhất là những giáo quy vị phạm tất tru.
Lúc trước dẫn Diệp Chân xông vào cấm địa Nhật Nguyệt thần đàn, chính là loại thủ đoạn này. Mà lần này, Diệp Chân cảm thấy, rất có thể cả hai đều có.