Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 577: Ta Thật Không Ngông Cuồng
Trong tiếng kêu kinh ngạc khắp nơi kia, mấy chục đôi mắt kinh ngạc vô cùng dùng ánh nhìn để soi mói, Diệp Chân chậm rãi bước đi lên, từ bên trong ống thẻ rút ra một lá thăm bằng trúc, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía đám người.
- Số mười hai!
Nghe được tiếng kêu này, bên trong đám người võ giả bị phân chia đến tổ thứ nhất Nguyệt Hoa đường, một tên võ giả mặt tròn với vẻ kinh ngạc, đột ngột biến thành vô tận ngạc nhiên, hình như thật bất ngờ vậy mà lại bị Diệp Chân rút trúng.
Tên võ giả mặt tròn này, Diệp Chân nhìn thấy cũng có chút quen mắt, giống như đã gặp qua, nhưng mà cũng không có để ý, ở bên trong Nguyệt Hoa đường ngây người gần nửa năm, nói không chừng ngày nào đó sẽ được gặp qua mặt.
- Mời!
Làm cái tư thế mời, mũi chân Diệp Chân nhẹ nhàng điểm một cái đã nhảy lên lôi đài tỷ võ.
- Trận đầu, số một Diệp Chân đối chiến số mười hai Hoắc Minh.
Thành tích bài danh của mỗi người vượt qua Nhật Nguyệt thần đàn chính là số thẻ của mỗi người phân theo tổ.
Diệp Chân đúng hạn nhảy lên lôi đài tỷ võ, thế nhưng mà tên võ giả Hoắc Minh kia trên mặt ấy mà lại mặt lộ vẻ hơi do dự, chậm chạp không nguyện ý đi lên đài, không biết đang suy nghĩ gì.
- Hoắc huynh, nhanh lên! Hồn Hải cảnh tam trọng mà thôi, vừa vặn chếm tiện nghi rồi.
- Đúng vậy, xông ra thành tích Nhật Nguyệt thần đàn cũng không đại biểu lực chiến chân thật đâu, ngươi không phải như thế đã sợ rồi đấy chứ?
Nghe được tiếng chất vấn, Hoắc Minh vậy mà ngoài ý muốn dị thường nhẹ gật đầu, lập tức để mấy vị võ giả Nguyệt Hoa đường kia kinh hãi.
- Không thể nào, ngươi thật sự sợ?
- Thật có lỗi, trận này, ta nhận thua!
Không đợi những người khác chấn kinh, Hoắc Minh đã dùng hành động của mình biểu đạt ra thái độ của mình, hướng về phía Diệp Chân bên trên lôi đài tỷ võ kka chắp tay nhận thua!
- Không phải chứ, Hoắc huynh, năm ngoái ngươi đối mặt với Yến thủ tịch, cho dù tử chiến cũng không lùi bước, làm cho Yến thủ tịch vận dụng sát chiêu mới có thể đánh bại được ngươi! Hôm nay, ngươi vậy mà hướng về phía võ giả có tu vi chỉ có Hồn Hải cảnh tam trọng như Diệp Chân nhận thua?
Thấy thế, thanh âm kinh ngạc cùng thanh âm nghi ngờ giống như thủy triều mà tới, nhưng mà bất luận bằng hữu của hắn khuyên như thế nào, Hoắc Minh vẫn quyết không thay đổi chủ ý.
Một bên, thủ tịch Yến Tĩnh Thư thấy thế lông mày lại khẽ nhíu, hắn vốn muốn mượn Diệp Chân trận này luận võ để có thể nhìn Diệp Chân có hư thực ra sao, nhưng hắn làm sao cũng không nghĩ ra, đối thủ Diệp Chân vậy mà cứ trực tiếp nhận thua.
Vốn dĩ hắn cảm thấy khi Diệp Chân ba trăm lẻ sáu hơi thở xông ra Nhật Nguyệt thần đàn, sợ là chơi trêu trò, nhưng mà hiện tại Hoắc Minh không chiến đã nhận thua thì e là thật không tầm thường.
Bên trong Nguyệt Hoa đường, Hoắc Minh cũng là một cường giả.
- Ây nha... Tốt.... Cảm tạ!
Đồng dạng có chút ngoài ý muốn, Diệp Chân chắp tay, sau đó nhảy xuống lôi đài tỷ võ. Trong đầu lại bắt đầu cực lực suy tư, trước mắt Hoắc Minh này đến cùng đã gặp nhau ở nơi nào, như thế nào mà đối với chính mình lại kiêng kỵ đến như vậy?
Diệp Chân triệt để lục soát đại não cũng không nghĩ ra được lí do gì, nhưng tổ thứ hai bên kia bay tới một giọng nói đã làm cho Diệp Chân bừng tỉnh đại ngộ.