Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 543: Đầu Đường Ám Sát
- Diệp Chân, nghe nói ngươi đến từ Hắc Long Vực rất rất xa?
- Không sai!
- Ta nghe người ta nói, cho dù cường giả Chú Mạch cảnh vượt qua ngoại vực Tử Hải cũng rất nguy hiểm, dù đi Thiên Thanh Vực cách chúng ta gần nhất, dưới tình huống bình thường, cũng phải thời gian hai ba năm mới có thể đến, mà Hắc Long Vực với Chân Linh Vực chúng ta lại cách xa nhau mấy cái vực, ngươi thế nào tới đây?
Một đường đồng hành, Diệp Chân và Phong Khinh Nguyệt nói chuyện phiếm.
- Làm sao tới, cái này nói rất dài dòng, cơ duyên xảo hợp đi, phá tan một truyền tống trận thượng cổ, không giải thích được đã đến Chân Linh Vực!
Đây là lí do thoái thác Diệp Chân đã sớm nghĩ kỹ, dù sao Diệp Chân là một võ giả ngoại vực, chỉ sợ sẽ phải gặp được rất nhiều võ giả hiếu kỳ, hắn đã nghĩ ra một đáp án như vậy.
Nghe vậy, Phong Khinh Nguyệt nhẹ nhàng quay đầu, bình tĩnh nhìn chằm chằm Diệp Chân hai ba hơi, Diệp Chân có thể nhìn thấy ánh mắt dưới hai ba tầng mạng che mặt của nàng sâu xa như biển, xán lạn như ngôi sao.
- Không muốn nói coi như xong, làm gì cầm nói dối lừa gạt ta?
Phong Khinh Nguyệt đột nhiên nói.
Diệp Chân nghe vậy cực kỳ lúng túng, trong lúc nhất thời, lại có chút ít không biết ứng đối như thế nào, nói thật ra, việc quan hệ đến mạng nhỏ của hắn, cũng không dám nói lung tung.
Lời nói dối, che lấp, còn cần lại nữa sao?
Diệp Chân có chút kỳ dị, Phong Khinh Nguyệt này như thế nào nhận định hắn đang nói dối?
Chẳng lẽ đang lừa hắn?
Có chuyện này xen giữa. Bầu không khí giữa hai người trở nên hơi xấu hổ, Diệp Chân cũng dứt khoát không lên tiếng nữa, đã nói thật không thể nói. Lời nói dối lại không rất ý nghĩa, vậy coi như không nói.
Nhưng Diệp Chân chung quy không phải loại người vô tình vô nghĩa, mấy ngày nay, chuyện ngày đó Phong Khinh Nguyệt làm chứng cho hắn càng truyền càng liệt, thậm chí rất nhiều người đều đến nghe ngóng tình huống của Diệp Chân từ thị nữ Bách Thảo.
Cảm giác nợ nhân tình nợ, không dễ chịu.
- Phong đường chủ. Ngày đó cám ơn cô!
- Cám ơn ta? Tùy tiện hỏi ngươi một vấn đề, ngươi đều dùng lời nói dối qua loa, ngươi đang cám ơn ta?
Diệp Chân không mở miệng còn tốt, mới mở miệng. Phong Khinh Nguyệt đã làm cho Diệp Chân lần nữa không còn lời nào để nói.
- Hỗn đản, ta xxx tổ tông ngươi, dám lấy rượu giội ta, ngươi nhất định phải chết! Xem đao!
Ngay khi Diệp Chân cảm giác mặt mo phát sốt thì phía trước đột nhiên truyền đến tiếng mắng chửi hô quát, ngẩng đầu nhìn lại, lại thấy hai tên võ giả chếnh choáng rào rạt đang nháo sự bên đường, ô ngôn uế ngữ mắng thành một mảnh.
Hai người này ồn ào, mặc dù giải vây cho Diệp Chân nhưng cũng làm cho Diệp Chân khẽ cau mày, hơn nữa, Diệp Chân xuyên thấu qua mạng che mặt có thể nhìn thấy đôi mi thanh tú của Phong Khinh Nguyệt cũng nhíu lại, hiển nhiên có chút không vui.
- Phong đường chủ, chúng ta cách xa một chút đi.
Diệp Chân nói một tiếng, Phong Khinh Nguyệt cũng thuận theo ý tứ của Diệp Chân, cùng Diệp Chân hướng về phía đường cái bên trái, chuẩn bị xa xa tránh đi hai tên võ giả gây chuyện đầu đường này.