Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 542: Nhật Nguyệt Song Kiều
- Diệp Chân, hôm nay ngươi trốn qua một kiếp, coi như vận khí của ngươi! Nhưng chờ tỷ tỷ của Hoài Tùng xuất quan, khi đó là tử kỳ.... của ngươi!
Dữ tợn cười một tiếng, Tiêu Hy tức giận quay người rời đi, ngược lại Diêu Sâm còn duy trì mấy phần phong độ.
- Phong đường chủ có thể nghĩ tới, nếu chuyện hôm nay truyền đi, mỹ danh băng thanh ngọc khiết của Phong đường chủ sợ là sẽ bị hao tổn, Diêu mỗ cáo từ!
Vừa chắp tay, Diêu Sâm quay người phóng lên tận trời, nháy mắt xoay người, khuôn mặt đã trở nên dữ tợn dị thường.
- Diệp Chân, ngày sau ta tất lấy mạng của ngươi!
Tình cảnh này lại làm cho Lỗ Bằng đi theo một đoàn người Diêu Sâm quay lại Nguyệt Hoa đường choáng mắt, vốn muốn giết trở lại đến xem Diệp Chân thành trò cười, chứng minh mình cao minh.
Nhưng không ngờ, bọn người Diêu Sâm lại đụng phải một mũi tro, xám xịt rời đi, lập tức bất đắc dĩ.
Ngay cả Phó giáo chủ Diêu Sâm đều ăn quả đắng, hắn lưu lại nơi này còn có thể làm gì?
Vừa nghĩ đến đây, Lỗ Bằng định lặng lẽ rời đi, nhưng nháy mắt Lỗ Bằng vừa mới xoay người, âm thanh Phong Khinh Nguyệt lần nữa vang lên.
- Lỗ Bằng, ta nói qua, nếu ngươi dám lần nữa bước vào Nguyệt Hoa đường, sẽ đánh gãy chân chó của ngươi!
Đang khi nói chuyện, ngón tay ngọc của Phong Khinh Nguyệt nhẹ nhàng điểm một cái, một đạo tử mang bỗng nhiên thoát ra, cực nhanh, lập tức đã hung ác đâm trên đùi phải của Lỗ Bằng.
Tiếng kêu thảm thiết đột ngột phát ra từ trong miệng Lỗ Bằng, Lỗ Bằng vừa mới đằng không mà lên đột ngột bị đánh rơi trên mặt đất, lúc lần nữa đứng lên nhấc lên đùi phải đã hiện lên bất quy tắc, lại bị đánh chân gãy.
Quay đầu hận hận nhìn chằm chằm Phong Khinh Nguyệt. Chân sau Lỗ Bằng giẫm một cái, thân hình lần nữa bay lên không đi xa.
- Nói được thì làm được, Phong Khinh Nguyệt cũng lôi lệ phong hành!
Cũng vào lúc này, tay Phong Khinh Nguyệt đặt trên cổ tay Diệp Chân triệt hồi, ngọn núi lớn đặt phía sau Diệp Chân đồng thời tán đi.
- Diệp Chân, ngươi thiếu nợ ta một mạng!
Lưu lại một câu nói, thân hình Phong Khinh Nguyệt khẽ động, tử quang hiện lên, như vậy phiêu nhiên đi xa, lưu lại Diệp Chân và Điền Quý Chương một mặt ngạc nhiên nhìn nhau.
- Tốt cho Diệp Chân nhà ngươi, lúc này mới mấy ngày đã có quan hệ với đệ nhất mỹ nữ Nhật Nguyệt thần giáo chúng ta? Cái này còn cao đến đâu, còn ở chung một đêm?
Sợ là trong lòng bọn sắc lang Phong đường chủ, từng người đều muốn xem ngươi là cừu địch!
Điền Quý Chương kéo Diệp Chân đến một bên, tràn đầy hiếu kỳ.
Diệp Chân lại nở nụ cười khổ.
- Điền phó giáo chủ, ngươi không nghe thấy câu nói kia sao? Ta thiếu nàng một mạng! Nếu thật cùng với nàng ở chung một đêm, còn cần lời này?
Vừa nhắc tới chuyện này, Diệp Chân lại càng thêm tức giận..
- Điền phó giáo chủ, ngươi nói ta có oan hay không? Người không phải ta giết.
Chịu nửa ngày ủy khuất, lo lắng đề phòng nửa ngày. Cuối cùng, gây thêm mấy tử địch, còn thiếu người một mạng, ngươi nói ta có oan hay không?