Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 522: Lui Diêm Tông
Hưu hưu hưu!
Trong thời gian ngắn, bốn phương tám hướng đều là võ giả phóng lên tận trời, võ giả có thể lăn lộn đến Hồn Hải cảnh đều có ánh mắt chiến lược, tứ tán ra quấn xa xa Diệp Chân rồi từ từ tiến sát.
Cơ hồ nháy mắt, Diệp Chân bị bốn mươi năm mươi võ giả Hồn Hải cảnh vây quanh, lâm vào tuyệt cảnh.
- Hừ, hiện tại ta xem ngươi làm sao trốn?
Diêm Tông nhe răng cười một tiếng, lần nữa đánh về phía Diệp Chân, tình cảnh của Diệp Chân lúc này lập tức trở nên nguy cấp vạn phần.
Trước đó, Diệp Chân dựa vào địa từ lực trường, dựa vào tốc độ, có thể tự do né tránh, nhưng hiện tại, bốn phương tám hướng đều là võ giả Hồn Hải cảnh, chỉ cần thoáng quấy nhiễu một Diệp Chân, tu vi cao tới Chú Mạch cảnh thất trọng Diêm Tông đã có thể giết tới trước người hắn.
- Trốn?
Đột nhiên, thần sắc của Diệp Chân trở nên chắc chắn.
- Tại sao ta phải trốn, nơi này chính là Vạn Tinh Lâu, ngươi là Lâu chủ Vạn Tinh Lâu, dám hạ độc thủ với thành viên trong lâu?
Đột nhiên, thân hình Diệp Chân lơ lửng ngay tại chỗ, cũng không trốn, trên tay có thêm một đồ vật.
Vạn Tinh Bàn!
Nháy mắt nhìn thấy Vạn Tinh Bàn, thần sắc Diêm Tông đột nhiên biến đổi.
- Vạn Tinh Lâu thiết luật, nếu thành viên nội sự đường Vạn Tinh Lâu dám giết hại thành viên trong lâu, lập tức giáng chức, vĩnh viễn không bao giờ bổ nhiệm! Diêm lâu chủ, ngươi có tin chỉ cần thần niệm của ta khẽ động, phát một màn trước mắt này thông qua Vạn Tinh Bàn ra ngoài, lập tức sẽ có rất nhiều người nhảy ra tìm ngươi gây chuyện hay không?
Diệp Chân lời vừa dứt, sắc mặt Diêm Tông lập tức trở nên khó coi, đánh về phía Diệp Chân cũng chậm xuống.
Không chỉ Diêm Tông, đám võ giả Hồn Hải cảnh vừa rồi vây quanh Diệp Chân cũng đều chậm lại, phần lớn chỉ ẩn ẩn đứng vây xung quanh, cũng không có người dám chủ động tiến lên công kích Diệp Chân.
Đương nhiên, có một người ngoại lệ!
Chính là Ngô Vi lúc trước bại dưới tay Diệp Chân. Lúc này, muốn thừa cơ hội này tìm về một mặt mũi.
- Diệp Chân, có dám quang minh chính đại đánh một trận với ta!
Sở dĩ Ngô Vi nói như vậy chính vì nghĩ một trận chiến đấu trước, Diệp Chân có đánh lén, nên hắn mới thất bại.
Ngoài miệng hỏi Diệp Chân, nhưng Ngô Vi căn bản không cho Diệp Chân bất luận lựa chọn nào khác. Hét lớn, mười ngón như xuyên hoa hồ điệp, điểm hướng về phía Diệp Chân, chỉ quang đầy trời!
- Muốn chết!
Diệp Chân chỉ gạt ra hai chữ, nhìn cũng không nhìn Ngô Vi, thậm chí ngay cả bóng ngón tay đầy trời của Ngô Vi điểm ra, đều không quét mắt một vòng.
Giống như tiện tay vung lên đuổi ruồi, một đạo Kinh Hồn Thiên Lôi oanh ra!
Ầm ầm!
Âm thanh kinh lôi và tiếng kêu thảm thiết của Ngô Vi đột ngột vang vọng.
Lần này, Ngô Vi ngay cả chuyện gì xảy ra đều không hiểu rõ đã cảm thấy như bị sét đánh, toàn thân run rẩy từ trên cao rơi xuống dưới. Đương nhiên, cảm giác của hắn không sai, thật bị sét lánh.
Tiện tay đuổi Ngô Vi, nhìn Diêm Tông đang mắt tỏa hung quang, Diệp Chân lần nữa mở miệng.