Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 512: Tái Chiến Ngân Giác Tê Vương
- Thế nào, ngươi lại đến chịu hành hạ?
Trong đầu xuất hiện thanh âm khiến cho Diệp Chân ngây ra một lúc, mới hiểu được đây là Tử Linh ở bên trong kiếm mạch thứ nhất của hắn đang nói chuyện.
- Ta còn tưởng rằng đời này ngươi đều phải giả vờ làm người câm, làm sao, không nín được?
- Lại nói, làm sao ngươi biết ta tới chịu hành hạ?
Mặc dù nói chuyện với Tử Linh này vẻn vẹn một lần, nhưng Diệp Chân biết, gia hỏa này nói chuyện mang theo ba phần cay nghiệt, cho nên lúc này liền trực tiếp nói mát.
- Nếu không phải nhìn ngươi đến chịu hành hạ, sợ ngươi một mạng ô hô đã xong đời, ta lười lại đi tìm một địa phương khác để ký thác Kiếm Hồn, ta mới không muốn nhắc nhở ngươi!
- Nói cho ngươi biết, đừng tưởng bở, con Ngân Giác Tê Vương kia chính là trời sinh dị chủng, mặc dù trúng Lam Sa độc, chỉ sợ đã sớm giải.
Tử Linh nói.
Diệp Chân hơi nhíu mày.
Diệp Chân nhíu mày, không phải bởi vì lời nói của Tử Linh, mà bởi vì bản thân sự tồn tại của Tử Linh.
Tử Linh là khi Diệp Chân tu luyện ở Linh Kiếm Phần Sơn dẫn động thần niệm mà kêu gọi đi ra, à, một đạo Kiếm Hồn, đây là chính Tử Linh nói.
Dựa theo suy đoán ban đầu của Diệp Chân, Tử Linh rất có thể là kiếm khí kiếm ý bên trong Linh Kiếm Phần Sơn uẩn dưỡng hơn ngàn năm thành một đoạn Kiếm Linh khí, lúc trước rung động giống như trẻ mới sinh đang bi bô tập nói.
Nhưng mà hiện tại, Diệp Chân không cho rằng như vậy.
Sau khi mở ra linh trí, ngôn ngữ có thể học được trong khoảng thời gian ngắn, nhưng tri thức lại không phải chỉ nghe một chút liền có thể học được. Tử Linh có thể biết con Ngân Giác Tê Vương này là trời sinh dị chủng, chỉ dựa vào điều này, Diệp Chân có thể đoán được Tử Linh có lai lịch bất phàm.
Lại nói, Diệp Chân cũng không phải chưa từng thấy Linh khí, Diệp Chân đều từng gặp qua Thanh Mộc Đỉnh của Thanh La tông, Tam Bảo Kim Chung của Tề Vân tông, Kiếm Nguyên Kỳ của Kiếm Nguyên tông… Thế nhưng không có Linh khí nào có bản sự như Tử Linh.
Linh khí cũng chính là Bảo khí có một chút linh tính, mơ hồ có thể tự chủ phát triển bản thân mà thôi, sao có thể giống như Tử Linh, biết nói tiếng người, có thể thần hồn truyền âm, có cá tính, rõ ràng đã mở ra linh trí.
Đột nhiên, Diệp Chân vô cùng tò mò lai lịch của Tử Linh!
- Ta nếu thực sự đi chiến đấu với con Ngân Giác Tê Vương này? Ngươi nói thế nào?
Chớp mắt, Diệp Chân đột nhiên nói.
- Chỉ bằng ngươi, có thể đánh sao?
- Mặc kệ có thể hay không có thể, ngươi cứ nói đi, nếu ta thực sự xử lý con Ngân Giác Tê Vương này thì sao?
Diệp Chân hỏi dồn, Tử Linh đột nhiên lại không nói.
Điều này khiến cho Diệp Chân vô cùng buồn rầu. Chỉ cần nó không muốn mở miệng, Diệp Chân thật không có cách nào với nó cả, lại không dám không kiêng dè gì dùng thần niệm lạc ấn.
- Thế nào, không có lòng tin à, sợ thật sao?
- Ta mà sợ?
Diệp Chân khích tướng, Tử Linh lại mở miệng.
- Không sợ, vậy làm sao không dám trả lời?
- Ta cũng không muốn cầu xin ngươi làm cái gì? Nếu ta xử lý Ngân Giác Tê Vương, vậy thì ngươi giải thích rõ ràng vấn đề một ngày trước kia cho ta là được!