Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 506: Diệp Chân Cười
Ầm ầm!
Trong hoảng hốt, trong lòng bàn tay Diệp Chân không tự chủ được xông tới Kinh Hồn Thiên Lôi đột ngột cùng lúc oanh ra, lôi quang hiện lên, trong thời gian ngắn xé mở sương mù dày đặc trong núi rừng, hung hăng đánh lên phía trên một đoàn ngân quang!
Lôi quang đánh xuống, ngân quang bỗng nhiên dừng lại một chút, sau đó như thủy triều tán đi, lộ ra thân ảnh như một ngọn núi nhỏ.
Ngao ô!
Tiếng rống thê thảm đau đớn mà tức giận đột nhiên mà vang vọng toàn bộ sơn lâm.
Đồng thời, một tiếng rống này có thể xé rách màng nhĩ người thường, trong thời gian ngắn làm cho Diệp Chân giật mình một cái, giống như từ trong mộng bừng tỉnh, loại hoảng hốt kình lập tức biến mất.
Ách, Diệp Chân thanh tỉnh!
Sau đó, hắn sợ ngây người!
Không thể tưởng tượng nổi nhìn hai tay mình, nhìn lại quái vật khổng lồ trước mắt đang phát cháy này, nhất là khí tức khủng bố quanh người quái vật khổng lồ này tản ra đều làm cho Diệp Chân khiếp sợ không tên!
- Ta đây là thế nào?
Đột nhiên, bóng xanh chợt lóe lên, ba cái đuôi Thanh Ngọc lắc lư, hết sức bắt mắt.
- Mị hoặc!
Nghĩ rõ ràng chuyện gì xảy ra, Diệp Chân lập tức kinh hô lên.
Nhưng mà, đã muộn!
Ngao!
Quái vật khổng lồ vừa rồi bị Kinh Hồn Thiên Lôi của Diệp Chân oanh trúng, chính là một độc giác màu bạc dài đến bốn thước, xem ra vô cùng bưu hãn.
Tức giận gầm rú, cúi đầu, độc giác ngân quang lóng lánh trên trán kia đã tuôn ra một dây xích ánh sáng màu bạc, quất về phía Diệp Chân.
- Mẹ nó, thật xúi quẩy!
Đến đó, Diệp Chân đã hoàn toàn minh bạch tiền căn hậu quả!
Hẳn là đầu Yêu Thú Ngân Giác quanh người xám trắng giống như tê giác kinh khủng này đang truy sát Tam Vĩ Thanh Hồ vừa lúc đi ngang qua đỉnh đầu Diệp Chân kia.
Bởi vì tò mò, Diệp Chân thuận thế nhìn lướt qua Tam Vĩ Thanh Hồ.
Sau đó, Diệp Chân bị Tam Vĩ Thanh Hồ mị hoặc.
Theo trên ghi chép dị thú phổ, Thanh Hồ nhất tộc có bản lĩnh mê hoặc lòng người.
Chỉ nhưng mà, thế gian cực kỳ hiếm thấy, lần này lại để Diệp Chân gặp được ở chỗ sâu Tây Xuyên sơn mạch.
Diệp Chân bị trúng mị hoặc của Tam Vĩ Thanh Hồ, cơ hồ dưới sự chỉ huy của Tam Vĩ
Thanh Hồ, thôi động Kinh Hồn Thiên Lôi sở trường nhất đánh về phía ngân tê đang truy sát phía sau.
Lúc này, bởi vì Diệp Chân thành công cản trở ngân tê, Tam Vĩ Thanh Hồ đã biến mất ở phương xa, mà ngân tê lại bị Diệp Chân triệt để chọc giận.
Gầm thét, kêu gào, nháy mắt Ngân Giác oanh ra ngân liên xông về Diệp Chân, giống như chính muốn đạp Diệp Chân thành thịt vụn.
Một cước bước ra quả nhiên đất rung núi chuyển, hình như toàn bộ sơn lâm đều đang lay động, từng gốc cây cổ thụ ngàn năm bốn năm người cùng ôm không hết bị ngân tê mạnh mẽ đâm tới giống như cây làm bằng trúc, bị bẻ gãy tận gốc.
Mỗi một bước bước ra, mặt đất đều sẽ xuất hiện một hố to vài thước vuông, mọi thứ này đều lọt hết vào trong mắt Diệp Chân, nếu như bị cái chân này giẫm lên không quan tâm cái gì Hậu Thiên linh thể, tất cả đều biến thành thịt vụn!
Hú lên quái dị, linh dực to lớn ngưng hiện phía sau Diệp Chân, trong nháy mắt lóe thành một mảnh.
Đối đầu với Yêu Thú khủng bố như thế, lại tản ra khí tức Thiên giai thượng phẩm, hai phát Kinh Hồn Thiên Lôi hình như cũng không đả thương được chút nào với nó, đụng tới Yêu Thú như vậy, Diệp Chân chie có thể có bao xa trốn bấy xa.