Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 502: Kinh Hỉ Diệp Chân Đưa Ra!
Bên trong tầng mây đằng sau, một con hỏa tước có bốn cánh dài, trên cánh tràn đầy hỏa diễm đột nhiên xông vào. Diễm quang quanh thân hỏa tước bắn ra bốn phía, đến nơi nào, mấy dặm vân khí nơi ấy đều tiêu tán.
Độ dài hỏa tước này không tới hai mươi trượng, chừng bảy tám mươi mét, nhưng tốc độ cực nhanh, bốn cánh khẽ động một chút, diễm quang sáng ngời, gió thổi thế lửa, trong thời gian ngắn liền có thể bão tố bay xa vài dặm, tựa như tia chớp đuổi theo Diệp Chân.
Diệp Chân mang máng nhận ra Hỏa tước này, tên Tứ Dực Diễm Quang Tước, một loại yêu thú cực kỳ lợi hại, yêu thích lửa, phẩm giai càng cao tới Thiên giai trung phẩm.
Con Tứ Dực Diễm Quang Tước này đã sớm tuyệt tích ở Hắc Long Vực, mấy trăm năm chưa từng xuất hiện. Diệp Chân chỉ nhìn thấy trên yêu thú đồ giám lưu truyền trong Hắc Long Vực. Không nghĩ tới lại có thể nhìn thấy con yêu thú tuyệt tích mấy trăm năm ở Chân Linh Vực.
Nhưng đó cũng không phải quan trọng nhất!
Quan trọng nhất chính là, có một người đứng vững trên lưng Tứ Dực Diễm Quang Tước, mặc đạo bào của Trường Sinh giáo, ngạo nghễ như cột cờ trong gió, ánh mắt nhìn chòng chọc vào Diệp Chân.
Nhìn thấy Diệp Chân quay đầu, đột nhiên giơ tay chỉ vào Diệp Chân, cho dù ở khoảng cách xa xôi như thế, sát ý vẫn giống như thủy triều tuôn tới.
Càng nguy hiểm hơn là, tốc độ của Tứ Dực Diễm Quang Tước cực nhanh, đang cấp tốc rút ngắn khoảng cách giữa bọn họ và Diệp Chân.
Người này chính là người Trường Sinh giáo phái tới đây truy sát Diệp Chân, đà chủ của phân đà Tây Ninh, Dương Chính Tích.
Lông mày Diệp Chân đột nhiên nhíu chặt. Dựa theo tốc độ của Tứ Dực Diễm Quang Tước này, vận tốc tuyệt đối vượt qua mười hai ngàn dặm, chênh lệch không nhiều so với tốc độ của Vân Dực Hổ Vương tiểu Miêu khi được Chiến Hồn Huyết Kỳ gia trì.
Nhìn bộ dáng này, tốc độ lúc này, còn không phải tốc độ cực hạn của Tứ Dực Diễm Quang Tước. Dựa theo yêu thú đồ giám, Tứ Dực Diễm Quang Tước giỏi dùng lửa, cực giỏi phi hành, thiên phú về tốc độ, hẳn còn cường đại hơn một chút so với Vân Dực Hổ Vương.
Xem ra, muốn thoát khỏi bọn họ có chút khó khăn.
Nghĩ thì nghĩ, Diệp Chân vẫn trước tiên thúc giục Chiến Hồn Huyết Kỳ, một đạo huyết quang bay ra từ bên trong Ma Hồn điện, tiến vào bên trong cơ thể tiểu Miêu.
Dương Chính Tích đuổi sát theo đằng sau, nhìn thấy Diệp Chân nhíu chặt lông mày, lại cười lạnh, trực tiếp đưa tới một đạo thần hồn truyền âm.
- Thế nào, giết người Trường Sinh giáo chúng ta, hiện tại biết sợ? Đã muộn!
- Hôm nay, bản tọa sẽ khiến ngươi phải hối hận đã đi tới trên đời này, dám giết hộ giáo trưởng lão của Trường Sinh giáo ta, quả thực không biết sống chết!
Hưu!
Cơ hồ trong nháy mắt Dương Chính Tích thần hồn truyền âm, tiểu Miêu đột nhiên vỗ cánh một cái, đột ngột gia tốc, bởi vì loại gia tốc đột ngột này, Diệp Chân đang cưỡi trên người nó cũng phải lảo đảo ngửa ra sau. Có thể thấy được tiểu Miêu động tác gia tốc có bao nhiêu kịch liệt, có bao nhiêu bất ngờ!