Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 501: Dương Chính Tích Kinh Khủng
Cho dù giữa ban ngày, lưu quang từ Ninh Sơn xông lên cũng sáng chói như sao, cực kỳ bắt mắt, tốc độ vô cùng nhanh.
Phốc!
Nháy mắt âm thanh bạo hống xuất hiện, huyết sắc bên trên quỷ trảo của Đỗ Huyết Thủ đột nhiên tăng vọt, ngón tay câu một cái liền hướng về phía cổ của một hộ giáo trưởng lão.
Quỷ dị hơn chính là, linh cương hộ thể của trưởng lão hộ giáo này tại trước mặt ngón tay huyết sắc, phảng phất như giấy, chớp mắt đã bị xé rách, máu tươi bên trong đầu cùng khoang cổ đột ngột phóng lên tận trời.
- Chó hoang Dương Chính Tích đến rồi!
Cơ hồ nháy mắt khi đầu bay lên, Đỗ Huyết Thủ hú lên quái dị, cũng không để ý tới một hộ giáo trưởng lão khác còn sống đang gãy mất một chân một cánh tay, quanh thân máu thịt be bét, như chim yến về tổ lao đi, chớp mắt biến mất không thấy gì nữa.
Động tác bỏ chạy của Đỗ Huyết Thủ nhanh, động tác của Diệp Chân càng nhanh hơn!
Linh dực to lớn phía sau lóe lên, thân hình Diệp Chân đã biến mất tại chỗ, lần nữa xuất hiện đã trên lưng Vân Dực Hổ Vương tiểu Miêu.
Phong vân hội tụ, tiểu Miêu như mũi tên, vội xông về phương xa.
Cơ hồ khi Diệp Chân cưỡi Vân Dực Hổ Vương lao ra bốn năm hơi thở, một bóng người vĩ ngạn bên trong lưu quang đã treo cao trên không, linh lực quanh thân như biển không chút nào giữ lại phóng thích ra để hô hấp của võ giả Hồn Hải cảnh bên trong võ thị đều có chút không thoải mái.
Về phần võ giả Hóa Linh cảnh, trực tiếp nửa ngồi hoặc nửa quỳ trên mặt đất, khuôn mặt kìm nén đến đỏ bừng, gập cả người.
Nhưng, linh áp kinh khủng này không tới nửa hơi, thân ảnh của đà chủ Trường Sinh giáo phân đà Tây Ninh - Dương Chính Tích như gió lốc trên mặt biển, nhấc lên kinh đào hải lãng, bắt đầu chấn động kịch liệt.
Lúc trước Diệp Chân một kiếm miểu sát Miêu Kình Phong mang cho đám người khiếp sợ không gì sánh nổi, trong thời gian ngắn đã bị linh áp kinh khủng của Dương Chính Tích thay thế.
Đám người vừa hít hơi lạnh, nháy mắt há to miệng!
- Chu Duy, lão Ngụy, Hàn Tố, Tiêu Nghĩa....
- Lão Miêu?!
Nhìn từng đầu người lăn loạn đầy đất, khi thấy đầu Phó đà chủ Miêu Kình Phong, trán Dương Chính Tích bỗng nhiên trở nên đỏ thẫm như máu, hét lớn một tiếng nhào về phía mặt đất.
Dù Dương Chính Tích là cường giả Chú Mạch cảnh nhị trọng, xưa nay một đôi thiết thủ vẫn không nhịn được run lẩy bẩy.
Đầu người!
Thi thể, đầu người đầy đất!
Không phải hắn sợ đầu người, cường giả Chú Mạch cảnh nào không phải xông ra từ trong núi thây biển máu, làm sao sợ đầu người?
Để hắn sợ là vô số cỗ thi thể, từng cái đầu người. Tất cả đều là người Trường Sinh giáo bọn hắn, hơn nữa là tinh anh nhất cao cấp nhất, nhóm người có thể chèo chống phân đà Tây Ninh vận chuyển bình thường.