Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 492: Vô Giới Chi Bảo
- Đạo trưởng tốt!
Thấy có ba tên mặc đạo phục đột nhiên cản đường, mặc dù Diệp Chân cảm thấy không ổn, nhưng trên mặt vẫn cười chào lại.
- Vị tiểu ca này, bần đạo thấy ngươi ngọc hoa nội liễm, rất bất phàm, tuổi còn trẻ, tu vi đã đạt tới Hóa Linh cảnh ngũ trọng, là lương tài hiếm có.
- Bần đạo cố ý ngăn tiểu ca lại muốn mời tiểu ca nhập Trường Sinh giáo của ta, nghĩ đến tư chất của tiểu ca, chỉ cần gia nhập Trường Sinh giáo ta chắc chắn có thể thu hoạch được chân nhân trong giáo chỉ điểm, tiền đồ vô lượng!
Khi nói chuyện, đạo sĩ gõ gõ phất trần trong tay, quang hoa thoáng hiện, trong lúc mơ hồ cảm giác có mấy phần tiên phong đạo cốt.
Mời người nhập giáo?
Cái này khiến Diệp Chân hơi kinh ngạc, nhưng cũng từ một phương diện khác nói rõ bên trong võ giả Chân Linh Vực phong phú, bang phái giáo môn vô số. Hơn nữa, một võ thành quy mô trung đẳng như Tây Ninh võ thành càng là nơi rất nhiều bang phái, giáo môn tuyển nhận nòng cốt.
- Đa tạ đạo trưởng khen ngợi, nhưng thật có lỗi, tại hạ không có ý định nhập giáo.
Kinh nghiệm giang hồ của Diệp Chân tương đối khá, biết loại chuyện này, ngay từ đầu sẽ phải tỏ thái độ kiên định, có chút do dự thường thường sẽ bị quấn quít chặt, bực bội không thôi.
Nghe vậy, thần sắc đạo sĩ thay đổi.
- Không có ý định nhập giáo? Vì sao vậy, đã là đệ tử tông môn, nhập giáo cầu trường sinh không xung đột với tu luyện của tông môn, hoặc tiểu ca đã gia nhập giáo phái nhà khác?
Thần sắc của Diệp Chân trở nên lãnh lệ.
Nếu như lúc trước, lời mời nhập giáo còn có chút đạo lý thì câu nói phía sau này trong giang hồ đã là dò xét hư thực của Diệp Chân.
Nếu dò Diệp Chân hư thực. Nói không chừng, sẽ có một bước hành động.
Mới đến, Diệp Chân vừa lắng cho thân nhân ở Hắc Long Vực, không muốn nhiều chuyện, nói.
- Tại hạ đệ tử Thanh Dương Cung, không có ý nhập giáo, cáo từ!
Nói xong, thần niệm khẽ động, Diệp Chân bảo tiểu Miêu định đi vòng rời đi.
Không ngờ, ba tên đạo sĩ cản đường nhìn Diệp Chân đồng thời nở nụ cười.
- Đệ tử Thanh Dương Cung. Ha ha...
Cười xong, hòa khí trên mặt ba tên đạo sĩ đột ngột biến mất.
Đạo sĩ cầm phất trần ở giữa nhẹ nhàng lắc một cái, phất trần lập tức thẳng tắp chỉ tiểu Miêu dưới chân Diệp Chân.
- Tiểu ca, Vân Dực Hổ Vương lông trắng vằn đen rất có dị tượng, bần đạo thấy nó hữu duyên với Trường Sinh giáo chúng ta, có thể bỏ thứ yêu thích?
Phất trần đạo sĩ vừa nói xong, thân hình hai đạo sĩ khác khẽ động, phân tán trái phải, ẩn ẩn có ý tứ bao vây Diệp Chân.
Thần sắc của Diệp Chân chuyển sang lạnh lẽo.
Náo loạn nửa ngày, thì ra cản đường ăn cướp, ăn cướp ai không tốt, ăn cướp đến trên người hắn.
Đương nhiên, trong mắt ba tên đạo sĩ, ba người bọn họ một Hồn Hải cảnh tứ trọng, hai Hồn Hải cảnh nhị trọng, thu thập võ giả một Hóa Linh cảnh ngũ trọng như Diệp Chân quả thực dễ như trở bàn tay.
- Nếu ta nói không thì sao?
Diệp Chân lạnh giọng.