Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 490: Rèn Luyện Ý Chí
Bầu trời xanh thẳm, đám mây trắng noãn bay bồng bềnh, thảm cỏ trên mặt đất xanh tươi mơn mởn, sức sống vô hạn, nhìn qua không có bất kỳ khác biệt gì với Hắc
Long Vực.
Nhưng kỳ quái là, Diệp Chân đứng dưới bầu trời, nơi cơ hồ không khác Hắc Long Vực mấy, hít thở sâu, toàn thân có một loại cảm giác sảng khoái cùng nhẹ nhõm khó hiểu, hình như ngay cả xương cốt đều nhẹ đi mấy phần, vô cùng thoải mái, để cho Diệp Chân hận không thể mở rộng hai tay, đem tất cả không khí ở nơi này đều lưu lại trong phổi.
Có thể xác định một điểm, cảm giác của Diệp Chân tuyệt đối không sai lầm.
- Trước kia từng nhìn thấy trong sách cổ, có ngoại vực võ giả vào đó như trong tiên cảnh! Ta không tin, mỗi ngày đều ở đây, tại sao không phát hiện nơi này như tiên cảnh?
- Nhưng hôm nay nhìn thấy hình dáng này của ngươi, ta tin trên sách cổ nói thật!
Lạc Anh Tư cười khẽ, tiếng cười giòn như chuông kêu, mị ý tự nhiên, Diệp Chân nhìn thấy như cảnh đẹp ý vui.
Sau hai ngày ở chung, Diệp Chân cũng phát hiện một bí mật nhỏ của Lạc Anh Tư, một bí mật có liên quan tới mị thuật.
Lúc nói chuyện, nếu Lạc Anh Tư tự xưng ‘Nô gia’, tức là công pháp mị thuật kinh khủng kia của nàng ta đã vô thanh vô tức vận chuyển, khiến cho người ta trúng mị thuật từ lúc nào mà không biết.
Còn khi tự xưng "Ta" thì là khi mị ý thanh thuần tự nhiên nhất.
Diệp Chân có thể phát hiện bí mật nhỏ của Lạc Anh Tư nhờ dựa vào Kiếm Tâm Thông Minh, Kiếm Tâm Thông Minh có thể phát hiện chỗ biến hóa nhỏ bé nhất.
- Tiên cảnh? Không đến mức!
Diệp Chân lắc đầu.
- Nhưng lượng không khí hút vào trong phổi này không giống với quê nhà của ta lắm…
Đột nhiên, Diệp Chân hít sâu một hơi, nhắm mắt suy nghĩ.
Loại cảm giác này, đã từng có —— sau khi đi đông chinh về, Tề Vân tông xây một tòa đạo tràng mới ở Dị Bình Sơn Kiếm Nguyên đế quốc. Trên Dị Bình Sơn có một thượng phẩm linh mạch, Tề Vân tông sử dụng lực lượng của thượng phẩm linh mạch này xây dựng vài gian tĩnh thất bế quan, hai tòa linh phố gieo trồng linh dược, linh thực.
Thời điểm khai trương Dị Bình Sơn đạo tràng, Diệp Chân là chiến thần đông chinh tự mình tới tọa trấn, để ngừa có người quấy rối, sau đó, Diệp Chân xem xét linh phố cùng tĩnh thất dùng thượng phẩm linh mạch xây thành kia, thể nghiệm một cái.
Khi đó, Diệp Chân vừa mới vào bên trong linh phố, ngay lập tức cảm nhận được loại cảm giác vui sướng cực kỳ này.
Nhớ tới màn ấy, Diệp Chân lập tức liền hiểu nguyên do.
- Thiên địa nguyên khí ở nơi này vậy mà nồng hậu dày đặc như thế?
Diệp Chân nhìn thoáng qua xa xa, ánh mắt vừa nhìn về phía Lạc Anh Tư.
- Anh Tư, có phải thiên địa nguyên khí phụ cận Cổ Hồn Sơn này khác với chỗ khác?
Nói đến đây, thanh âm Diệp Chân dừng một chút.
- Hay nồng độ thiên địa nguyên khí ở địa phương khác trong Chân Linh Vực đều như thế?
Từ bản tâm mà nói, Diệp Chân cũng không nguyện ý tin tưởng đáp án là câu sau.
Nếu thật sự như thế, chênh lệch giữa Chân Linh Vực và Hắc Long Vực quá lớn.
- Không phải ta muốn đả kích ngươi, kỳ thật so với địa phương khác, cái Cổ Hồn Sơn này bởi vì có Ma Hồn bí cảnh, thiên địa nguyên khí còn ít hơn địa phương khác chừng một hai thành.